MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Ở Bar LoungeChương 1: Deadline lúc 11 giờ đêm và mùi hương thảo cháy

Tăng Ca Ở Bar Lounge

Chương 1: Deadline lúc 11 giờ đêm và mùi hương thảo cháy

1,426 từ · ~8 phút đọc

Tiếng kim giây đồng hồ treo tường trong văn phòng agency tại Quận 1 nhảy từng nấc khô khốc, vang lên giữa không gian tĩnh mịch như tiếng gõ vào màng nhĩ của Lâm Hoàng Dương. 11 giờ đêm. Ánh sáng trắng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên gọng kính cận, làm gương mặt anh trông càng thêm tái nhợt và thiếu sức sống.

Dương thở dài, những ngón tay thon dài gõ liên tục vào phím Space như một thói quen vô thức khi phần mềm thiết kế bắt đầu đứng hình. Trên màn hình, tệp file đặt tên "FINAL_Layout_05_LastUpdate" vẫn chưa chịu xuất xong. Cơn đau vai gáy quen thuộc lại kéo đến, nhức nhối như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Anh với tay lấy ly cà phê đá đã tan hết từ chiều, vị nhạt nhẽo và đắng ngắt của nó khiến anh khẽ nhăn mặt.

"Reng!"

Tiếng thông báo từ nhóm Zalo công ty vang lên như một phát súng nổ giữa đêm. Dương chẳng cần nhìn cũng biết đó là ai. Sếp của anh – vị giám đốc sáng tạo vốn nổi danh là "hung thần" – vừa gửi vào một bản feedback dài dằng dặc kèm theo câu chốt hạ xanh rờn: "Sửa lại font chữ của logo một chút nhé Dương, anh thấy nó chưa đủ 'sang'. Gửi lại anh trước 8 giờ sáng mai để kịp đi gặp khách hàng."

Chưa đủ sang. Ba từ ấy đủ để phá nát toàn bộ công sức mười tiếng làm việc liên tục của Dương. Anh dựa lưng vào ghế, nhìn trần nhà trắng toát. Ở cái tuổi 28, khi bạn bè đồng lứa đang khoe ảnh đi du lịch, khoe nhà, khoe xe hay hạnh phúc bên gia đình nhỏ, thì tài sản duy nhất của Lâm Hoàng Dương là một cột sống thoát vị, đống deadline không bao giờ cạn và một nỗi cô đơn đặc quánh chẳng thể gọi tên. Anh cảm thấy mình như một mắt xích đã rỉ sét trong một bộ máy khổng lồ, cố gắng xoay vòng cho đến khi gãy vụn thì thôi.

Dương tắt máy, dọn dẹp bàn làm việc một cách máy móc. Anh không muốn về căn hộ thuê lọt thỏm trong hẻm sâu, nơi chỉ có bốn bức tường và đống mì tôm ăn dở. Anh cần một cái gì đó khác, một nơi nào đó có thể giúp anh trốn khỏi cái thực tại đang bóp nghẹt lá phổi này.

Dắt chiếc xe máy ra khỏi hầm gửi xe, Dương để mặc cho gió đêm Sài Gòn thổi vào mặt. Anh chạy xe vô định qua những con phố đã thưa người, rồi đột ngột dừng lại trước một con hẻm nhỏ nằm nép mình bên cạnh những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn. Cuối con hẻm ấy, có một cánh cửa gỗ nâu sậm, không biển hiệu cầu kỳ, chỉ có một bóng đèn vàng nhỏ treo bên trên cùng dòng chữ viết tay nhỏ xíu: "The Shelter".

Tiếng chuông gió kêu "lẻng xẻng" khi Dương đẩy cửa bước vào. Trái ngược với không khí ngột ngạt bên ngoài, bên trong quán bar lounge này bao phủ bởi một mùi hương thảo mộc thanh khiết, trộn lẫn với mùi gỗ sồi và một chút nồng nàn của rượu. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng như những dải lụa mỏng lướt qua tai, khiến thần kinh đang căng như dây đàn của Dương bỗng chốc chùng xuống.

Quán khá vắng. Dương chọn một góc khuất nhất ở cuối quầy bar, nơi ánh đèn vàng cam chỉ vừa đủ để nhìn thấy những chai rượu xếp đều tăm tắp trên kệ.

"Chào buổi tối."

Một giọng nói trầm ấm, vang lên từ phía sau quầy bar khiến Dương giật mình. Anh ngước mắt lên và khựng lại trong giây lát. Người đàn ông đứng trước mặt anh đang chậm rãi lau một chiếc ly pha lê. Anh ta mặc một chiếc sơ mi lụa màu xanh đen, tay áo xắn cao để lộ một hình xăm nhỏ hình chiếc la bàn ở cổ tay. Ánh mắt người ấy sâu thẳm, bình thản nhưng lại mang một sức hút kỳ lạ, như thể anh ta có thể nhìn thấu qua lớp vỏ bọc Designer chuyên nghiệp để thấy được sự vụn vỡ bên trong Dương.

"Cho tôi... cho tôi một ly nước lọc thôi cũng được." Dương cúi đầu, giọng anh khàn đặc. "Tôi hết sức để uống rượu rồi."

Trịnh Vũ Hoàng – chủ quán của The Shelter – không trả lời ngay. Anh đặt chiếc ly xuống, quan sát gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt thâm quầng sau lớp kính của vị khách trẻ. Anh đã gặp rất nhiều người đến đây để giải sầu, nhưng chàng trai này lại mang một vẻ mệt mỏi rất khác – một kiểu mệt mỏi của người đã cố gắng quá lâu mà không nhận được lời khen ngợi nào.

Hoàng không lấy nước lọc. Anh quay lưng đi, bắt đầu thực hiện những động tác điêu luyện với bình shaker. Tiếng đá va đập vào thành bình nghe dứt khoát và nhịp nhàng như một bản giao hưởng mini. Dương ngồi lặng người nhìn theo, cảm giác như mình đang bị thôi miên bởi những chuyển động ấy.

Khoảng năm phút sau, một ly cocktail màu tím nhạt, phía trên có một nhành hương thảo vừa được đốt cháy cạnh, lan tỏa mùi khói thơm dìu dịu được đặt trước mặt Dương. Làn khói trắng mỏng manh bay lên, quấn quýt lấy chóp mũi anh.

"Tôi đã nói là chỉ cần nước lọc mà..." Dương ngập ngừng.

"Ly này tên là 'Chờ mưa tạnh'. Tôi mời, không tính tiền." Hoàng mỉm cười, một nụ cười vừa đủ để người ta thấy ấm áp nhưng không quá vồ vập. Anh đẩy nhẹ chiếc ly về phía Dương. "Thành phần gồm có một chút rượu Gin nồng nàn để làm ấm người, trà nhài để làm dịu tâm trí và... mùi hương thảo này để xua đi mùi của văn phòng đang bám trên áo em."

Dương khựng lại. Mùi của văn phòng? Có lẽ đó là mùi mực in, mùi bụi máy tính, mùi của những cuộc họp căng thẳng và cả mùi của sự thất vọng. Anh cầm ly rượu lên, hơi lạnh từ thành ly truyền vào lòng bàn tay nóng hổi. Nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt thanh của mật ong hòa quyện với chút nhẫn đắng của thảo mộc lan tỏa, cảm giác như một bàn tay mềm mại đang xoa dịu những nếp nhăn trong não bộ của anh.

"Sao anh biết tôi làm văn phòng?" Dương hỏi, giọng đã mềm đi nhiều.

Hoàng vẫn tiếp tục công việc của mình, bàn tay anh lau sạch vết nước trên mặt bàn gỗ một cách tỉ mỉ. "Vì những người làm văn phòng khi bước vào đây thường mang theo một cái bóng rất nặng trên vai. Và vì... chỉ có những người đang chạy deadline mới nhìn đồng hồ với ánh mắt căm ghét như em vừa rồi."

Dương bật cười, một nụ cười hiếm hoi sau suốt một ngày dài. Anh không ngờ một người lạ lại có thể đọc vị mình chính xác đến thế. Không gian ở The Shelter như một chiếc kén an toàn, tách biệt hoàn toàn với thế giới KPI và feedback ngoài kia. Tại đây, không ai quan tâm Lâm Hoàng Dương có hoàn thành Layout hay không, không ai hỏi anh về tương lai sự nghiệp.

"Em không cần phải gồng mình khi ở đây." Hoàng nói thêm, giọng anh thấp xuống, chỉ đủ cho hai người nghe. "Ở The Shelter, em cứ việc tăng ca với nỗi buồn của mình. Tôi sẽ canh chừng cho em."

Dương nhìn nhành hương thảo đang tàn dần trên mặt ly rượu. Lần đầu tiên sau nhiều năm lăn lộn ở đất Sài Gòn này, anh cảm thấy mình được phép yếu đuối. Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar lounge, bên cạnh người đàn ông có giọng nói như mật ngọt, Dương thấy trái tim mình khẽ run lên một nhịp.

Đêm ấy, anh không biết mình đã về nhà như thế nào, chỉ nhớ rằng trong giấc ngủ chập chờn, anh không còn mơ thấy những file thiết kế lỗi, mà chỉ thấy mùi hương thảo cháy và ánh mắt thâm trầm của người chủ quán lạ mặt.

Tăng ca ở Bar Lounge, có lẽ cũng không phải là một ý tưởng tồi.