MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Ở Bar LoungeChương 10: Nụ hôn có vị Gin và Tonic

Tăng Ca Ở Bar Lounge

Chương 10: Nụ hôn có vị Gin và Tonic

1,043 từ · ~6 phút đọc

Sài Gòn bước vào những giờ khắc tĩnh lặng nhất, khi tiếng động duy nhất còn sót lại là tiếng gió lùa qua khe cửa gỗ của The Shelter. Trong quán, ánh nến đã cháy vơi một nửa, tỏa ra mùi sáp ong dịu nhẹ. Dương vẫn nằm đó, đầu tựa trên vai Hoàng, hơi thở đã dần trở nên đều đặn. Cơn bão lòng sau trận khóc nức nở đã tan đi, chỉ để lại một sự mệt mỏi êm dịu lan tỏa khắp các đầu ngón tay.

Dương khẽ cựa mình, đôi lông mi còn dính chút nước mắt run rẩy rồi từ từ mở ra. Đập vào mắt anh là bờ vai rộng vững chãi bọc trong lớp vải sơ mi lụa mềm mại và mùi hương trầm ấm quen thuộc của Hoàng. Anh không vội ngồi dậy. Cảm giác được che chở này quá đỗi gây nghiện, khiến một kẻ vốn luôn phải gồng mình đóng vai "chiến thần Excel" như anh bỗng chốc muốn làm biếng mãi mãi.

"Tỉnh rồi sao?"

Giọng Hoàng vang lên trên đỉnh đầu, trầm thấp và rung động lồng ngực. Hoàng không đẩy anh ra, ngược lại còn vòng tay siết nhẹ bờ vai gầy của Dương như để trấn an.

Dương ngẩng đầu lên, gương mặt vì vừa ngủ quên nên hơi đỏ, đôi kính cận đã bị lệch sang một bên. Anh vội vàng đưa tay chỉnh lại kính, lúng túng nói: "Tôi... tôi xin lỗi. Tôi ngủ quên mất. Chắc là nặng vai anh lắm?"

Hoàng khẽ cười, nụ cười hiền lành khác hẳn vẻ sắc sảo khi anh đứng sau quầy bar. "Nặng thì không nặng, chỉ là tôi sợ em ngủ tư thế này sáng mai sẽ lại than đau cổ với tôi thôi."

Dương ngồi thẳng dậy, nhưng khoảng cách giữa hai người trên chiếc sofa nhung vẫn rất gần. Ánh đèn vàng rọi xuống, tạo thành những mảng sáng tối đan xen trên gương mặt góc cạnh của Hoàng, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm đang nhìn anh không rời.

"Uống nốt ly nước này đi, rồi tôi đưa em về." Hoàng đưa ly Gin Tonic đã vơi một nửa đến bên môi Dương.

Dương đón lấy, nhấp một ngụm nhỏ. Vị hăng nồng của Gin quyện với cái chua thanh của chanh và hậu vị đắng nhẹ của Tonic thấm vào đầu lưỡi. Nhưng có lẽ vì đã quá mệt, hoặc vì không khí lúc này quá đỗi tình tứ, Dương bỗng thấy đầu óc mình lâng lâng. Anh nhìn đăm đăm vào đôi môi mỏng của Hoàng, rồi đột ngột thốt lên một câu hỏi mà chính anh cũng không ngờ tới:

"Hoàng này... anh đối tốt với tôi như vậy, có phải vì anh thương hại một kẻ thất bại như tôi không?"

Hoàng khựng lại. Anh đặt ly rượu xuống bàn, xoay người lại đối diện hẳn với Dương. Đôi bàn tay dài, với hình xăm nhỏ ở cổ tay, nhẹ nhàng tháo chiếc kính cận của Dương ra đặt sang một bên. Khi không có lớp kính bảo vệ, đôi mắt của Dương trông càng trong veo và tràn đầy sự bất an.

"Dương, nghe này," Hoàng dùng cả hai tay nâng mặt anh lên, buộc anh phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Tôi là một nhà tâm lý học, tôi biết thế nào là thương hại và thế nào là... rung động. Tôi không rảnh rỗi đến mức mỗi ngày pha một ly cocktail riêng biệt chỉ để thương hại một ai đó. Tôi làm vậy, vì tôi muốn nhìn thấy em cười."

Dương nín thở. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài. "Nhưng tôi chỉ là một nhân viên văn phòng tầm thường, tôi hay càm ràm, tôi..."

"Tôi thích cái cách em càm ràm về deadline nhưng vẫn tỉ mỉ sửa từng pixel. Tôi thích cái cách em cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng lại mềm lòng trước một ly trà ấm," Hoàng ngắt lời, giọng anh thấp xuống, mang theo một sự chiếm hữu dịu dàng. "Và tôi ghét việc em cứ đẩy tôi ra xa bằng những câu hỏi tự ti như vậy."

Khoảng cách thu hẹp lại. Dương có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Hoàng phả lên da thịt mình. Trong không gian nồng đượm mùi rượu và hương thảo, mọi lý trí của một người trưởng thành 28 tuổi bỗng chốc tan biến. Dương nhắm mắt lại, vô thức tiến về phía trước.

Và rồi, môi họ chạm nhau.

Nụ hôn không vồ vập, không mãnh liệt như những thước phim điện ảnh, mà nó chậm rãi, thăm dò và đầy sự vỗ về. Dương cảm nhận được vị Gin Tonic mát lạnh vẫn còn vương trên môi mình, hòa quyện với vị khói xì gà nồng nàn từ Hoàng. Một sự giao thoa giữa ban ngày và ban đêm, giữa sự kiệt sức và sự chữa lành.

Bàn tay Hoàng luồn vào tóc Dương, giữ lấy gáy anh, nụ hôn dần trở nên sâu hơn, nồng nàn hơn. Dương run rẩy đưa tay túm chặt lấy vạt áo sơ mi của Hoàng, như thể nếu không bám vào, anh sẽ bị nhấn chìm trong biển cảm xúc này mất.

Khi họ tách nhau ra, cả hai đều thở gấp. Dương tựa trán mình vào trán Hoàng, đôi mắt đẫm sương nhìn người đàn ông trước mặt. Anh không còn thấy mình là một "mắt xích" vô danh trong bộ máy agency nữa. Ở đây, dưới nụ hôn mang vị rượu Gin này, anh thấy mình được sống, được khao khát và được trân trọng.

Hoàng khẽ miết môi Dương, giọng khàn đặc: "Bây giờ em đã tin chưa? Hay tôi phải dùng cách khác để chứng minh?"

Dương mặt đỏ bừng, vội vàng vùi đầu vào ngực Hoàng, lí nhí: "Tin rồi... Đừng nói nữa."

Hoàng cười trầm thấp, ôm chặt lấy anh vào lòng. Ngoài kia, Sài Gòn bắt đầu đón những tia sáng đầu tiên của bình minh, nhưng bên trong The Shelter, thời gian như ngừng lại. Một chương mới trong cuộc đời của Designer Lâm Hoàng Dương đã chính thức mở ra, không phải bằng một bản brief mới, mà bằng một nụ hôn có vị Gin và Tonic.