MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Ở Bar LoungeChương 9: "Em không cần phải gồng mình khi ở đây"

Tăng Ca Ở Bar Lounge

Chương 9: "Em không cần phải gồng mình khi ở đây"

1,018 từ · ~6 phút đọc

Đêm nay, Sài Gòn dường như cũng kiệt sức cùng Dương. Những tòa nhà chọc trời ở trung tâm Quận 1 mờ mịt trong một lớp sương bụi mù mịt, và tiếng còi xe bên dưới văn phòng vẫn không ngừng vọng lên như tiếng hét của một cỗ máy khổng lồ. 11 giờ đêm, Dương rời khỏi tòa nhà. Đôi mắt anh khô khốc, mỏi nhừ sau khi phải kiểm tra từng pixel cuối cùng trên bộ layout "file_cuối_của_cuối_cùng_v2".

Lưng anh đau như thể có hàng ngàn chiếc kim châm vào, hệ quả của mười tiếng đồng hồ không rời khỏi chiếc ghế xoay. Anh tháo kính, dùng tay xoa nhẹ sống mũi, cảm nhận một sự trống rỗng đáng sợ lan tỏa trong lồng ngực. Sự sáng tạo đã bị rút cạn, chỉ còn lại một cái xác không hồn đang lê bước về phía con hẻm nhỏ quen thuộc.

Khi cánh cửa gỗ của "The Shelter" mở ra, không gian yên tĩnh và mùi tinh dầu gỗ tuyết tùng bao lấy anh. Hoàng đang đứng lau những chiếc ly pha lê dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Thấy Dương bước vào với dáng vẻ rệu rã, Hoàng không mỉm cười như mọi khi. Anh khẽ nhíu mày, đặt chiếc ly xuống và bước ra khỏi quầy bar trước khi Dương kịp ngồi xuống ghế.

"Đừng ngồi đó nữa," Hoàng nói, giọng trầm thấp và có phần kiên quyết. Anh chỉ tay về phía chiếc ghế sofa bọc nhung xanh thẫm ở góc khuất nhất của quán. "Lại kia đi."

Dương hơi ngớ người, nhưng đôi chân anh đã tự động tuân lệnh. Anh thả mình xuống lớp đệm nhung mềm mại, cảm giác cơ thể mình như lún sâu vào một đám mây. Hoàng quay trở lại với một ly thủy tinh chứa chất lỏng màu hổ phách nhạt và một chiếc chăn mỏng.

"Tôi không gọi rượu..." Dương thều thào, mắt nhắm nghiền.

"Đây là trà gừng mật ong nướng, không có cồn," Hoàng ngồi xuống mép chiếc sofa, nhẹ nhàng đắp chiếc chăn ngang ngực Dương. "Và đây không phải là nơi em phải làm khách. Uống đi."

Dương cầm lấy ly trà, hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến tận tim. Vị ngọt thanh của mật ong hòa cùng chút cay nồng của gừng nướng giúp anh tỉnh táo lại đôi chút, nhưng cũng chính sự ấm áp ấy đã đánh sập bức tường phòng thủ cuối cùng trong anh. Những uất ức dồn nén suốt một tuần – từ việc bị khách hàng chê bai vô lý đến việc sếp chỉ trích anh thiếu nhiệt huyết – bỗng nhiên cuộn trào lên.

Dương nhấp một ngụm trà, rồi đột nhiên, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống thành ly.

"Hoàng này... nhiều khi tôi thấy mình giống như một chiếc máy in bị hỏng vậy," Dương nói, giọng run rẩy. "Người ta chỉ cần tôi in ra kết quả, còn việc tôi bị kẹt giấy hay hết mực ra sao, chẳng ai quan tâm cả. Tôi đã 28 tuổi rồi, mà vẫn thấy mình chẳng là gì cả."

Hoàng không nói những câu an ủi sáo rỗng kiểu "mọi chuyện sẽ ổn thôi". Anh chỉ lặng lẽ đón lấy ly trà từ tay Dương đặt lên bàn, rồi xích lại gần hơn. Một bàn tay to lớn, ấm áp luồn vào sau gáy Dương, nhẹ nhàng kéo đầu anh tựa lên vai mình.

"Em không cần phải là một chiếc máy in hoàn hảo. Và em cũng không cần phải gồng mình lên để chứng minh giá trị của mình với bất kỳ ai khi ở đây," Hoàng thì thầm bên tai anh, bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên tấm lưng đang run rẩy của Dương. "Ở thế giới ban ngày, em có thể là Designer Dương với trăm ngàn trách nhiệm. Nhưng ở The Shelter, em chỉ là Dương – người xứng đáng được nghỉ ngơi sau một ngày dài."

Sự bao bọc của Hoàng giống như một đập nước bị vỡ, Dương bật khóc nức nở trên vai anh. Anh khóc cho những đêm thức trắng, khóc cho những buổi chiều thứ Sáu ngập trong drama, và khóc cho cả sự cô đơn của một người trưởng thành giữa lòng thành phố tám triệu dân này. Mùi hương gỗ sồi và mùi khói xì gà thoang thoảng trên áo Hoàng khiến anh thấy an toàn một cách lạ lùng.

Hoàng vẫn kiên nhẫn như thế, anh không ngắt lời, chỉ để Dương khóc hết những mệt mỏi ra ngoài. Đôi khi, sự chữa lành tốt nhất không phải là thuốc, mà là một bờ vai vững chãi để tựa vào khi tâm hồn đã quá vụn vỡ.

Một lúc lâu sau, khi tiếng nấc của Dương nhỏ dần, Hoàng khẽ nâng cằm anh lên. Anh dùng ngón tay cái lau đi vệt nước mắt còn vương trên gò má thanh tú của Dương. Ánh mắt họ chạm nhau – một bên là sự yếu đuối đã phơi bày, một bên là sự nuông chiều vô điều kiện.

"Hết nước mắt rồi chứ?" Hoàng hỏi, giọng anh dịu dàng đến mức khiến người ta tan chảy. "Nếu hết rồi thì nhắm mắt lại ngủ một chút đi. Tôi sẽ đóng cửa quán sớm. Đêm nay, cả thế giới này chỉ có em và The Shelter thôi."

Dương gật đầu nhẹ, cảm giác mệt mỏi giờ đây không còn nặng nề nữa mà là một sự thư thái dịu êm. Trước khi chìm vào giấc ngủ chập chờn trên vai Hoàng, anh khẽ lẩm bẩm: "Anh sủng tôi quá... tôi sẽ sinh hư đấy."

Hoàng khẽ bật cười, nụ cười ẩn chứa một sự chiếm hữu đầy nam tính. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn phớt nhẹ lên trán Dương.

"Tôi tình nguyện."

Đêm đó, Hidden Bar nằm sâu trong hẻm nhỏ đã tắt đèn sớm hơn thường lệ. Chỉ còn lại ánh nến leo lét phản chiếu hình bóng hai người đàn ông nương tựa vào nhau, mặc kệ ngoài kia Sài Gòn vẫn đang quay cuồng trong những guồng quay không nghỉ.