Sài Gòn về đêm luôn khoác lên mình hai bộ mặt: một bên là sự hào nhoáng, ồn ào của những đại lộ lớn; một bên là sự thâm trầm, bí ẩn của những con hẻm sâu. Dương bước xuống khỏi taxi, đôi giày Tây gõ nhịp trên nền đá ẩm ướt của con hẻm dẫn vào "The Shelter".
Tối nay Dương không mặc bộ đồ công sở cứng nhắc. Anh chọn một chiếc áo len mỏng cổ lọ màu kem, khoác ngoài là chiếc blazer phom rộng. Bộ trang phục khiến anh trông trẻ trung hơn, nhưng quầng thâm mắt và vẻ mệt mỏi sau buổi họp sáng nay vẫn chưa tan biến hẳn.
Bước vào quán, Dương khựng lại một nhịp. Không gian hôm nay tối hơn thường lệ, chỉ có những ngọn nến thơm đặt rải rác trên các bàn gỗ, tỏa ra mùi gỗ đàn hương quyện với hương quế nồng nàn. Phía cuối quầy bar, Hoàng đang đứng một mình, không pha rượu, cũng không lau ly.
Hoàng đang hút một điếu xì gà.
Khói xì gà trắng đục, mỏng tang như làn sương sớm, lờ lững trôi giữa ánh đèn vàng mờ ảo. Hoàng tựa lưng vào kệ rượu, một tay đút túi quần, tay kia kẹp điếu xì gà một cách điệu nghệ. Ánh lửa đỏ tía ở đầu điếu thuốc cháy lập lòe, soi rõ gương mặt góc cạnh và phong thái đĩnh đạc của anh.
Dương bước lại gần, khẽ ho nhẹ một tiếng để phá tan sự im lặng. Hoàng ngước lên, đôi mắt anh nheo lại dưới làn khói mờ, nhìn Dương từ đầu đến chân bằng một ánh nhìn sâu thẳm, như thể đang bóc tách từng lớp vỏ bọc mà anh cố gắng dựng lên.
"Hôm nay em trông... rất khác." Hoàng lên tiếng, giọng nói trầm khàn hơn mọi khi do khói thuốc. Anh dụi tắt điếu xì gà vào chiếc gạt tàn pha lê một cách dứt khoát. "Trông em giống một nghệ sĩ hơn là một nhân viên văn phòng đang chạy KPI."
Dương ngồi xuống ghế, cảm thấy hơi nóng từ làn khói còn sót lại phả vào mặt mình. "Anh cũng khác. Tôi chưa từng thấy anh hút thuốc."
"Đó là cách tôi lọc lại những suy nghĩ trong đầu sau một ngày dài," Hoàng bước lại gần, đôi tay đẹp đẽ bắt đầu chuẩn bị dụng cụ pha chế. "Làn khói ấy mang đi những tiêu cực, chỉ để lại sự tĩnh lặng. Em có muốn thử một chút 'tĩnh lặng' không?"
Dương lắc đầu, khẽ cười: "Tôi mà hút thứ đó chắc sẽ ho đến sáng mai mất. Cho tôi một ly gì đó... mạnh mẽ một chút đi. Hôm nay tôi đã dùng hết lòng dũng cảm để nói 'Không' với khách hàng rồi."
Hoàng dừng tay, anh nhìn Dương đầy tán thưởng. "Trang 15 của cuốn sổ thực sự có tác dụng sao?"
"Có chứ. Sếp tôi lúc đầu hơi sốc, nhưng sau đó ông ấy lại bảo tôi có cá tính hơn hẳn." Dương càm ràm, nhưng tông giọng đã nhẹ nhàng hơn. "Cảm ơn anh vì ly cà phê sáng nay. Nó là thứ cứu mạng duy nhất của tôi giữa đám đông người đang 'toxic' nhau."
Hoàng khẽ bật cười. Anh lấy một chiếc ly đá (Rocks glass), cho vào đó một khối đá tròn lớn. Lần này, anh rót vào một loại Gin cao cấp kết hợp với nước tonic được chưng cất từ hoa nhài Việt Nam. Để tăng thêm sự đặc biệt, Hoàng dùng một chiếc bật lửa khò, đốt cháy một nhánh hương thảo đặt trên mặt ly. Khói từ nhánh hương thảo cháy lan tỏa, quấn quýt lấy ánh mắt của hai người đang chạm nhau qua quầy bar.
"Đây là 'Dư Vị Của Sự Dũng Cảm'. Một chút đắng của Gin, một chút thơm ngát của nhài, và khói của sự quyết tâm."
Hoàng đẩy ly rượu đến trước mặt Dương, nhưng anh không rút tay về ngay. Ngón tay trỏ của anh khẽ lướt qua mu bàn tay của Dương, một cái chạm cố ý nhưng đầy tinh tế.
"Dương này, em có bao giờ nghĩ đến việc bỏ lại đống layout đó để đi đâu đó thật xa không?"
Dương khựng lại, vị rượu nồng nàn trên đầu lưỡi bỗng trở nên sâu sắc hơn. "Đi đâu? Tôi vẫn còn nợ ngân hàng tiền mua nhà, vẫn còn phải nuôi con mèo ở nhà..."
"Đi đến nơi mà em không cần phải là 'Designer Dương', nơi mà không ai hỏi em về version cuối cùng của file thiết kế." Hoàng nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt anh như có ma lực khiến người ta muốn chìm đắm. "Nếu em dám, tôi sẽ là người cầm lái."
Trong làn khói hương thảo còn vương vấn, Dương thấy tim mình đập trật nhịp. Sự sủng ái của Hoàng dành cho anh không chỉ dừng lại ở những ly rượu, mà nó bắt đầu len lỏi vào cả những khao khứu tự do sâu thẳm nhất trong lòng anh.
Dương nhấp một ngụm rượu, hơi nóng lan tỏa. Qua làn khói mờ và ánh đèn vàng rực rỡ, anh thấy Hoàng không còn là một chủ bar xa lạ, mà là một "shelter" - một nơi trú ẩn thực sự mà anh đã tìm kiếm bấy lâu giữa lòng Sài Gòn cô độc này.
"Anh hứa rồi đấy nhé," Dương thì thầm, giọng anh mang theo chút hơi men ngọt ngào. "Nếu tôi thực sự muốn trốn đi, anh đừng có tắt máy điện thoại."
Hoàng không trả lời bằng lời nói. Anh chỉ im lặng cầm ly rượu của mình lên, khẽ chạm vào ly của Dương. Tiếng pha lê va vào nhau trong vắt, ngân dài trong không gian, như một lời thề nguyền thầm lặng giữa "kẻ sống ban ngày" và "người thức ban đêm".