MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Ở Bar LoungeChương 7: Buổi tăng ca kỳ lạ nhất cuộc đời Dương

Tăng Ca Ở Bar Lounge

Chương 7: Buổi tăng ca kỳ lạ nhất cuộc đời Dương

933 từ · ~5 phút đọc

8 giờ sáng thứ Bảy.

Lẽ ra vào giờ này, Dương nên nằm cuộn tròn trong chăn, mặc kệ cả thế giới để bù đắp cho một tuần bị vắt kiệt sức lao động. Thế nhưng, tiếng chuông báo thức oái oăm và cái hẹn họp gấp với sếp đã lôi anh dậy. Dương đứng trước gương, nhìn quầng thâm mắt ngày càng đậm màu, khẽ thở dài. Anh với lấy cuốn sổ tay bìa da mà Hoàng đưa đêm qua, nhét vội vào túi xách như một loại bùa hộ mệnh.

Văn phòng sáng thứ Bảy mang một vẻ im lìm đến rợn người, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy rè rè và tiếng lạch cạch của bàn phím từ vài đồng nghiệp chung số phận. Dương ngồi vào bàn, mở file thiết kế có tên "FINAL_V3_Sửa lần cuối_Đừng sửa nữa".

"Dương ơi, khách nói muốn thay toàn bộ tone màu xanh này thành màu đỏ, nhưng đỏ theo kiểu... quyền lực mà vẫn dịu dàng nhé."

Câu nói của chị Account như một nhát dao đâm thẳng vào sự kiên nhẫn cuối cùng của anh. Dương cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Anh nhìn màn hình máy tính 27 inch sáng choáng, những khối màu bắt đầu nhảy múa trước mắt. Sự cạn kiệt sáng tạo không đáng sợ bằng việc phải chiều lòng những yêu cầu phi lý đến nực cười.

Đúng lúc anh định gục mặt xuống bàn vì bất lực, điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, nhưng nhìn cái icon hình ly cocktail, Dương biết ngay là ai.

"Ngẩng đầu lên đi, nhìn xuống cửa sổ tầng trệt."

Dương ngơ ngác đứng dậy, đi về phía cửa sổ sát đất của văn phòng nhìn xuống con phố bên dưới. Giữa dòng người hối hả của Quận 1, một người đàn ông cao ráo, mặc chiếc sơ mi lụa màu xanh navy, đang thong dong tựa lưng vào chiếc motor phân khối lớn. Là Hoàng.

Trên yên xe của anh không phải là những chai rượu mạnh, mà là một chiếc túi giấy kraft và một bình giữ nhiệt nhỏ. Dương vội vã chạy xuống thang máy, tim đập nhanh hơn cả khi đi thuyết trình dự án.

"Anh... sao anh lại ở đây? Không phải giờ này anh đang ngủ sao?" – Dương thở hổn hển, gương mặt trắng bệch vì thiếu ngủ bỗng chốc ửng hồng.

Hoàng gạt chân chống xe, tháo kính mát ra, đôi mắt thâm trầm đầy vẻ tỉnh táo nhìn Dương. "Có người tối qua than thở với tôi là sáng nay phải đi họp gấp. Tôi nghĩ một chuyên gia tâm lý giải nghệ nên có trách nhiệm chăm sóc 'bệnh nhân' đặc biệt của mình một chút."

Anh đưa túi giấy cho Dương. Bên trong là một ổ bánh mì sườn nướng thơm phức và một ly cà phê pha lạnh (cold brew).

"Cà phê này tôi ủ từ hôm kia, có mix thêm một chút vỏ cam tươi và quế. Tôi gọi nó là 'Tỉnh táo để yêu mình'. Uống vào để có sức mà 'chiến' với đống layout của em." – Hoàng khẽ mỉm cười, bàn tay anh tự nhiên đưa lên, ngón cái miết nhẹ vào quầng thâm dưới mắt Dương. "Đừng để họ bào mòn em quá mức. Nếu mệt quá thì mở trang 15 của cuốn sổ tôi đưa ra xem."

Dương cầm túi đồ ăn, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay Hoàng dường như vẫn còn vương lại trên má. "Trang 15 có gì?"

"Có cách để em nói 'Không' mà vẫn khiến đối phương thấy mình chuyên nghiệp. Và có cả số điện thoại cá nhân của tôi. Lúc nào thấy muốn đốt văn phòng thì gọi, tôi sẽ đến chở em đi trốn." – Hoàng nháy mắt, một cái nháy mắt đầy vẻ "thả thính" thông minh khiến Dương đứng hình mất vài giây.

Dương quay trở lại văn phòng, ngồi vào bàn làm việc giữa ánh nhìn tò mò của đồng nghiệp. Anh mở cuốn sổ của Hoàng ra, trang 15 chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay cứng cáp: "Thế giới này không sụp đổ nếu em từ chối một yêu cầu vô lý. Nhưng em sẽ sụp đổ nếu không biết trân trọng chính mình. Gọi cho anh nếu em cần một ly 'Kệ Đời' vào giữa ban ngày."

Lần đầu tiên trong đời, Dương cầm ly cà phê mà thấy ngọt hơn cả đường. Anh nhấp một ngụm cold brew cam quế, vị đắng thanh thoát cùng mùi thơm vỗ về khiến trí não anh bỗng chốc thông suốt. Anh mở file thiết kế, không còn cảm giác sợ hãi.

11 giờ trưa, khi buổi họp diễn ra, trước yêu cầu vô lý của khách hàng, Dương đã thẳng thắn trình bày quan điểm chuyên môn bằng một thái độ điềm tĩnh chưa từng có. Anh không còn là "chiến thần Excel" cam chịu nữa. Anh là một Designer có lòng tự trọng, người vừa được "tiếp máu" bởi một ly cà phê mang vị sủng ái.

Buổi tăng ca thứ Bảy kỳ lạ nhất cuộc đời Dương kết thúc sớm hơn dự kiến. Khi anh bước ra khỏi cổng công ty, nắng Sài Gòn vẫn gắt, nhưng anh thấy lòng mình dịu mát lạ thường. Anh cầm điện thoại lên, nhắn một tin vào số điện thoại vừa lưu:

"Cà phê rất ngon. Tôi không đốt văn phòng nữa, nhưng tôi muốn uống 'Kệ Đời' phiên bản ban đêm. Anh có đợi không?"

Chỉ hai giây sau, tin nhắn trả lời hiện lên:

"Shelter luôn đợi, và Hoàng luôn đợi."