Dương tựa cằm lên mu bàn tay, ánh mắt lờ đờ vì hơi men từ ly "Kệ Đời" bắt đầu ngấm vào từng mạch máu. Trong không gian mờ ảo của The Shelter, anh quan sát Hoàng. Người đàn ông ấy đang đứng ở phía đầu kia quầy bar, tiếp chuyện một vị khách trung niên trông có vẻ là một doanh nhân đang gặp khủng hoảng.
Dương nhận ra một điều kỳ lạ. Hoàng không chỉ đơn thuần là gật đầu hay rót rượu. Cách anh lắng nghe — đầu hơi nghiêng, ánh mắt tập trung tuyệt đối nhưng không gây áp lực, và đôi khi là một câu hỏi ngắn gọn nhưng đánh trúng vào trọng tâm vấn đề — khiến vị khách kia từ trạng thái gay gắt bỗng dần thả lỏng bờ vai, giọng nói cũng bớt đi phần cay nghiệt.
"Trông anh ta không giống một gã bán rượu bình thường tí nào," Dương lẩm bẩm, ngón tay vô thức gõ nhịp xuống mặt bàn gỗ sồi.
Khi vị khách kia rời đi với vẻ mặt nhẹ nhõm hơn hẳn lúc mới vào, Hoàng quay trở lại trước mặt Dương. Anh tháo đôi găng tay đen dùng để đập đá, để lộ đôi bàn tay dài, sạch sẽ với những khớp xương rõ ràng.
"Sao thế? Ly rượu hôm nay hơi nặng à?" Hoàng vừa hỏi vừa thu dọn chiếc ly trống, môi khẽ nở một nụ cười phong trần.
"Hoàng này," Dương đẩy gọng kính, vẻ mặt nghiêm túc một cách đáng yêu khi đang say. "Tôi thấy anh giống một vị sư phụ đang giảng đạo hơn là chủ bar. Cách anh nói chuyện với khách... nó cứ 'tâm lý' kiểu gì ấy."
Hoàng khựng lại một nhịp, đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia dao động rồi nhanh chóng trở lại vẻ tĩnh lặng thường ngày. Anh chậm rãi lấy một chiếc khăn trắng sạch, lau khô mặt bàn trước mặt Dương.
"Em nhạy cảm hơn tôi tưởng đấy," Hoàng nói, giọng thấp trầm. "Trước khi có The Shelter, tôi từng dành mười năm để ngồi trong một văn phòng máy lạnh, đối diện với những ca trầm cảm và rối loạn lo âu. Tôi là chuyên gia tâm lý, Dương ạ."
Dương suýt chút nữa là đánh rơi chiếc thìa bar. Anh tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt như thể vừa nhìn thấy một sinh vật lạ. "Chuyên gia tâm lý? Vậy tại sao... tại sao anh lại bỏ nghề để về đây... pha rượu?"
Hoàng dừng tay lau, anh nhìn vào một góc khuất của quán, nơi ánh sáng vàng vọt không chạm tới được. "Vì ở phòng khám, tôi phải chữa trị bằng thuốc và những lý thuyết khô khan. Còn ở đây, tôi chữa trị bằng sự lắng nghe và một chút cồn. Con người ta dễ mở lòng hơn khi có một ly rượu trong tay thay vì một tờ đơn thuốc. Và quan trọng hơn..."
Hoàng rướn người về phía trước, hơi thở mang theo mùi gỗ đàn hương thanh lịch vây quanh Dương. "Ở đây, tôi được phép chọn người mà mình muốn chữa lành. Ví dụ như một Designer cứng đầu hay càm ràm nhưng lại có trái tim rất mềm yếu."
Dương cảm thấy hơi nóng từ mặt mình bốc lên tận mang tai. Anh vội vã cúi xuống, giả vờ bận rộn với đĩa hạt dẻ rang. "Tôi... tôi đâu có cứng đầu. Tôi chỉ là thực tế thôi."
"Thực tế là em đang để bản thân kiệt sức vì những thứ không thuộc về mình," Hoàng nói, bàn tay anh đột nhiên phủ lên tay Dương. Lần này không phải là một cái chạm tình cờ, mà là một sự khẳng định. "Dương, em có biết vì sao tôi giải nghệ không? Vì tôi nhận ra mình không thể cứu được cả thế giới, nhưng tôi có thể chọn bảo vệ một người duy nhất mà tôi thấy xứng đáng."
Bầu không khí giữa hai người bỗng chốc đặc quánh lại, không phải vì ngột ngạt mà vì một sự gắn kết vô hình đang lớn dần. Dương thấy tim mình đập liên hồi. Bí mật của Hoàng không làm anh thấy sợ hãi hay xa cách, ngược lại, nó giải thích cho tất cả sự tinh tế, sự bao dung và cách anh luôn biết Dương cần gì trước khi anh kịp lên tiếng.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn của Dương rung lên bần bật. Một tin nhắn mới từ sếp: "Dương ơi, cái layout concept 2 anh mới xem lại, vẫn chưa ổn lắm. Mai 8h sáng lên văn phòng họp gấp nhé."
Dương thở hắt ra, vẻ mặt mệt mỏi lại hiện rõ sau lớp kính. Hoàng nhìn vào màn hình điện thoại, rồi nhìn sang Dương. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đi vào phía trong quầy và trở ra với một cuốn sổ tay nhỏ có bìa da màu nâu cũ kỹ.
"Gì đây anh?" Dương ngạc nhiên.
"Cuốn sổ tay ghi chép của một chuyên gia tâm lý đã giải nghệ," Hoàng đẩy cuốn sổ về phía anh. "Trong đó có những quy tắc để 'nói không' mà không cảm thấy tội lỗi. Mai mang lên văn phòng, lúc nào thấy nghẹt thở quá thì mở ra đọc."
Dương cầm cuốn sổ, cảm nhận được hơi ấm và mùi hương đặc trưng của Hoàng thấm trong từng trang giấy. Anh nhận ra, Hoàng không chỉ pha cho anh những ly cocktail chữa lành, mà đang từng chút một trang bị cho anh những lớp giáp để đối mặt với thế giới khắc nghiệt ngoài kia.
"Anh sủng khách hàng nào cũng như vậy sao?" Dương hỏi, giọng pha chút hờn dỗi không tự chủ.
Hoàng cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ khi Dương quen anh đến nay. Anh nghiêng đầu, thì thầm vào tai Dương bằng chất giọng đầy ma lực: "Tôi không đa tình, tôi chỉ chung tình với một vị khách duy nhất không có trên bản đồ Google Maps thôi. Về ngủ đi, sáng mai tôi sẽ gửi tin nhắn đánh thức em."
Dương bước ra khỏi quán, gió đêm Sài Gòn luồn vào tóc nhưng trong lòng anh lại ấm áp đến lạ lùng. Anh nắm chặt cuốn sổ tay trong túi áo, thầm nghĩ, có lẽ bản Brief ngày mai sẽ không còn đáng sợ đến thế, vì anh biết phía sau mình luôn có một "Nơi trú ẩn" và một người đàn ông mang tên Trịnh Vũ Hoàng.