MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Ở Bar LoungeChương 5: Khi bản Brief bị bác bỏ và ly rượu "Kệ Đời"

Tăng Ca Ở Bar Lounge

Chương 5: Khi bản Brief bị bác bỏ và ly rượu "Kệ Đời"

851 từ · ~5 phút đọc

Chiều thứ Sáu ở văn phòng agency chưa bao giờ là khoảng thời gian dễ thở. Khi kim đồng hồ điểm 4 giờ chiều, thay vì tinh thần chuẩn bị nghỉ ngơi, cả phòng Creative như rơi vào một cơn bão hoảng loạn. Tiếng thông báo từ nhóm chat công ty nhảy liên hồi. Khách hàng vừa gửi một bản feedback "sấm sét", bác bỏ toàn bộ layout mà Dương đã thức trắng hai đêm để hoàn thiện.

"Dương ơi, khách nói concept này nhìn... chưa có 'nhiệt'. Họ muốn cái gì đó cháy hơn, bùng nổ hơn nhưng vẫn phải... thanh lịch." – Tiếng cô nàng Account vang lên bên tai Dương như một bản nhạc lỗi nhịp.

Dương lặng người nhìn màn hình máy tính. "Cháy" nhưng "thanh lịch"? Đó là kiểu ngôn ngữ mâu thuẫn mà chỉ những người làm sáng tạo mới hiểu nó hành hạ đầu óc đến mức nào. Anh nhìn cái icon đỏ chót hiện số 99+ trên Zalo, cảm giác cổ họng đắng ngắt. Anh không sợ công việc, anh chỉ sợ cái cách mà những con chữ vô hồn kia đang nuốt chửng chút sinh khí cuối cùng của mình. 10 giờ tối, Dương rời khỏi tòa nhà với đôi vai trĩu nặng. Những con phố Quận 1 vẫn tấp nập, nhưng anh thấy mình như một bóng ma lạc lõng giữa dòng người.

"The Shelter" đón anh bằng một bầu không khí trầm mặc hơn mọi ngày. Có lẽ Hoàng cũng nhận ra sự "vụn vỡ" lan tỏa từ bước chân của Dương. Anh không hỏi han, chỉ im lặng kéo ghế cho Dương tại góc quầy quen thuộc.

Dương gục đầu xuống mặt gỗ lạnh, giọng khàn đặc: "Hoàng này, nếu bây giờ tôi nói tôi muốn đốt sạch đống máy tính ở văn phòng, anh có nghĩ tôi bị điên không?"

Hoàng dừng tay xoay chiếc thìa bar, anh không cười nhạo, cũng không khuyên nhủ những lời sáo rỗng. Anh chậm rãi lấy từ kệ ra một chai Whisky khói có tuổi đời lâu năm. Đôi bàn tay với hình xăm la bàn di chuyển dứt khoát, anh rót một dòng chất lỏng màu vàng đậm vào ly pha lê, sau đó thêm vào một chút sirup vỏ cam nướng cháy và vài giọt bitters đắng nhẹ.

"Tôi sẽ không nghĩ em điên. Tôi chỉ nghĩ em đang quá tử tế với những kẻ không xứng đáng thôi." – Hoàng nói, giọng trầm ấm như một liều thuốc an thần.

Anh đặt ly rượu xuống trước mặt Dương. Ly cocktail không có màu sắc sặc sỡ, nó trầm mặc và đầy uy quyền. Phía trên là một miếng vỏ cam cháy đen cạnh, tỏa ra mùi khói nồng nàn quyện với hương gỗ sồi.

"Ly này tên là 'Kệ Đời'. Nó mang vị nồng của Whisky để xua đi mệt mỏi, nhưng lại được làm dịu bằng chút ngọt hậu của cam. Em uống đi, uống để biết rằng ngoài bản brief bị bác bỏ kia, thế giới này vẫn còn những vị ngon mà em chưa kịp thưởng thức."

Dương nhấp một ngụm lớn. Vị khói xộc thẳng lên mũi, mạnh mẽ và gai góc, nhưng ngay sau đó là cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp lồng ngực. Anh thấy lòng mình nhẹ bẫng. Những lời chỉ trích của sếp, những yêu cầu vô lý của khách hàng bỗng chốc trở nên nhỏ bé trước sự bao dung của người đàn ông đang đứng đối diện.

"Anh biết không..." – Dương xoay xoay ly rượu, ánh mắt lờ đờ vì hơi men bắt đầu thấm – "Nhiều lúc tôi thấy mình chỉ là một mắt xích lỗi thời. Họ chỉ cần file, không cần tôi."

Hoàng đột nhiên đưa tay ra, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào gáy Dương, xoa bóp những thớ cơ đang căng cứng vì đau mỏi công sở. Cái chạm không vồ vập, nó mang sự tinh tế của một người đàn ông trưởng thành đang cố gắng vỗ về một tâm hồn bị tổn thương.

"Họ không cần em, nhưng The Shelter cần em. Và tôi... cũng cần vị khách hay càm ràm này." – Hoàng cúi thấp người, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức Dương có thể ngửi thấy mùi hương trầm thanh lịch trên áo anh. "Hôm nay em đã làm tốt rồi, Designer Dương. Bây giờ, hãy chỉ làm Dương của tôi thôi, được chứ?"

Dương ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào đôi đồng tử thâm trầm của Hoàng. Trái tim anh lỗi nhịp, một cảm giác sủng ái đến mức ngọt ngào len lỏi qua từng tế bào. Anh nhận ra, sự nuông chiều của Hoàng không phải là những lời khen ngợi sáo rỗng, mà là sự thấu hiểu đến tận cùng những góc tối trong lòng anh.

Đêm đó, giữa không gian mờ ảo của "The Shelter", Dương không còn thấy mình là kẻ thất bại. Anh thấy mình là một người đàn ông được yêu thương, được bảo vệ dưới đôi bàn tay pha chế đầy phép màu của Trịnh Vũ Hoàng.