Dương lờ mờ tỉnh dậy khi tiếng chuông báo thức gào thét lần thứ ba trên tủ đầu giường. 7 giờ 30 sáng. Ánh nắng gắt gỏng của Sài Gòn luồn qua khe rèm cửa, chiếu thẳng vào gương mặt vẫn còn vương chút ngái ngủ của anh. Dương ngồi bật dậy, cảm giác đau nhức vùng cổ vai gáy lại ập đến như một lời nhắc nhở về tám tiếng ngồi bất động trước màn hình hôm qua.
Kỳ lạ thay, cơn nhức đầu thường thấy sau mỗi lần chạm vào cồn lại không xuất hiện. Thay vào đó, trong cổ họng anh vẫn còn đọng lại vị thanh ngọt của trà sen và cảm giác dịu mát của bạc hà từ ly "An Yên" đêm qua. Anh đưa tay lên sờ nhẹ vào gáy, nơi dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm mơ hồ từ những lời vỗ về của Hoàng.
Cuộc sống của Dương là một vòng lặp tẻ nhạt của những chuyến xe công nghệ vội vã, những hộp cơm trưa văn phòng nguội ngắt và những bản Excel chi chít số liệu. Anh sống dưới ánh đèn LED trắng toát của văn phòng, nơi mọi thứ đều phải rõ ràng, logic và "đúng deadline".
Trái ngược hoàn toàn, Hoàng lại thuộc về bóng tối của những con hẻm, của ánh đèn vàng mờ và mùi khói hương thảo cháy. Khi Dương bắt đầu một ngày mới với cốc trà sữa "giải nghiệp" lúc 3 giờ chiều cùng hội đồng nghiệp đang sôi nổi drama giành giật KPI, thì có lẽ Hoàng vẫn đang chìm trong giấc ngủ sâu sau một đêm dài lắng nghe tâm sự của nhân gian.
"Dương ơi, trà sữa của ông này! Full topping, ít đường đúng ý nhé."
Cầm ly trà sữa trên tay, Dương thẫn thờ nhìn những hạt trân châu đen bóng. Anh chợt nhớ đến câu nói của Hoàng: "Ở văn phòng, em là nhân viên mã số 092. Ở đây, em là Dương." Chiều thứ Sáu, văn phòng agency như một chiến trường thực thụ. Tiếng máy in chạy hết công suất, tiếng cãi vã về layout giữa team Design và team Account vang lên không ngớt. Dương bị cuốn vào vòng xoáy của những bản brief thay đổi xoành xoạch cho đến tận 9 giờ tối. Khi bước ra khỏi tòa nhà, anh cảm thấy mình giống như một chiếc điện thoại chỉ còn 1% pin, rã rời và trống rỗng.
Anh lại tìm đến con hẻm nhỏ ấy.
"The Shelter" hôm nay có vẻ đông khách hơn. Tiếng xì xào bàn tán quyện trong bản nhạc Jazz nhịp nhanh tạo nên một bầu không khí có chút náo nhiệt nhưng vẫn giữ được vẻ riêng tư. Dương len lỏi qua những bàn tròn, tiến về phía quầy bar.
Hoàng đang bận rộn. Đôi bàn tay anh di chuyển thoăn thoắt giữa những chai rượu đắt tiền. Anh mặc một chiếc sơ mi lụa màu rượu vang, nút cổ áo mở sâu hơn mọi ngày, làm lộ ra đường nét xương quai xanh quyến rũ dưới ánh đèn màu hổ phách. Dù bận rộn, nhưng ngay khi Dương vừa ngồi xuống ghế, Hoàng đã ngước lên. Ánh mắt anh chạm vào Dương, một cái gật đầu nhẹ thay cho lời chào, đủ để Dương thấy mình được ưu tiên giữa đám đông khách hàng đang chờ đợi.
Mười phút sau, khi đám đông đã vơi bớt, Hoàng bước đến trước mặt Dương. Anh không hỏi Dương muốn uống gì, mà đặt xuống một đĩa hạt dẻ rang ấm nóng cùng một ly nước lọc có vài lát dưa chuột mát lạnh.
"Uống cái này trước đã." Hoàng nói, giọng anh trầm thấp, át đi cả tiếng nhạc. "Mắt em hôm nay khô quá, chắc lại nhìn màn hình cả ngày rồi?"
Dương ngạc nhiên, khẽ đẩy gọng kính: "Anh quan sát kỹ vậy sao?"
"Tôi sống về đêm, nên thị lực ở nơi tối tăm thường tốt hơn người khác." Hoàng tựa tay lên quầy bar, hơi rướn người về phía Dương. "Hơn nữa, quan sát em là sở thích mới của tôi."
Câu nói nửa đùa nửa thật khiến Dương suýt sặc nước. Anh vội cúi đầu xuống đĩa hạt dẻ, cố che giấu sự bối rối đang lan nhanh trên gò má.
"Tôi và anh đúng là hai thái cực nhỉ." Dương lẩm bẩm để phá tan sự ngượng ngùng. "Tôi bắt đầu ngày mới khi anh chuẩn bị đi ngủ. Khi tôi kiệt sức nhất thì lại là lúc anh tỉnh táo nhất."
Hoàng mỉm cười, đôi tay anh bắt đầu nhào nặn một viên đá lớn thành hình khối cầu hoàn hảo. "Chính vì vậy mà chúng ta mới gặp nhau ở đây. Nếu tôi cũng sống ban ngày như em, có lẽ chúng ta đã lướt qua nhau trên phố Quận 1 mà chẳng bao giờ ngoái đầu lại. Đêm tối là lúc con người ta chân thật nhất, Dương ạ."
Hoàng đẩy về phía anh một ly cocktail mang sắc đỏ rực rỡ như hoàng hôn Sài Gòn. Bên trong có một lát ớt sừng nhỏ và mùi thơm nồng nàn của rượu Bourbon kết hợp với vị chua của me rừng.
"Ly này tên là 'Sài Gòn Tan Ca'. Nó hơi cay một chút ở đầu lưỡi, giống như sự khắc nghiệt của kẹt xe và deadline, nhưng hậu vị lại rất ngọt và sâu. Uống đi, để 'kẻ sống ban đêm' này giúp 'người sống ban ngày' như em gột rửa hết bụi bặm của một ngày vất vả."
Dương nhấp một ngụm. Vị cay ấm nồng của ớt hòa quyện với vị chua thanh của me khiến anh tỉnh cả người. Cảm giác ấm áp từ rượu lan tỏa, xua đi sự mệt mỏi đang bám rễ trong từng thớ thịt. Anh nhìn Hoàng, người đàn ông đang thong dong lau sạch những giọt nước đọng trên quầy gỗ, chợt thấy cuộc sống của mình từ khi có sự xuất hiện của quán bar này đã không còn chỉ là một màu xám của những tệp file đồ họa.
"Này, chủ quán..." Dương gọi khẽ, ngón tay anh vân vê thành ly thủy tinh. "Lần sau... nếu tôi đến vào sáng sớm, anh có mở cửa không?"
Hoàng dừng tay, anh nhìn Dương bằng ánh mắt thâm trầm, chứa đựng một sự nuông chiều khó tả. "Nếu là em, dù là 5 giờ sáng tôi cũng sẽ pha cho em một ly cà phê đậm vị nhất để em bắt đầu ngày mới. Shelter không chỉ mở cửa vào đêm tối, nó mở cửa bất cứ khi nào em cần một nơi để về."
Dương cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nhẹ, một cảm giác ngọt ngào và rung động len lỏi khắp cơ thể. Anh biết, mối quan hệ này đã vượt xa ranh giới giữa một chủ quán và một vị khách. Giữa một kẻ sống ban ngày và một người thức ban đêm, dường như đã có một sợi dây liên kết vô hình đang dần được thắt chặt lại.