Trường THPT Chuyên Nội trú Nam Sinh vốn nổi tiếng với những dãy hành lang dài hun hút và những quy tắc nghiêm ngặt đến mức nghẹt thở. Trong cái không gian đặc quánh sự kỷ luật ấy, Trần Nhật Hoàng giống như một biểu tượng hoàn hảo. Chiếc áo sơ mi trắng của cậu luôn phẳng phiu không một nếp gấp, thẻ học sinh đeo ngay ngắn trước ngực, và quan trọng nhất là ánh mắt điềm tĩnh, lạnh lùng của một thiên tài toán học chưa bao giờ biết đến vị trí thứ hai.
Lê Diệp Thảo, ngược lại, là một nốt nhạc lạc điệu. Cô thuộc về dãy nhà chuyên Văn, nơi những tâm hồn mơ mộng thường xuyên tìm cách lách qua những khe hở của nội quy.
Buổi chiều hôm ấy, nắng hanh vàng hắt qua những ô cửa kính bám bụi. Thảo được phân công đến phòng lưu trữ cũ ở cuối dãy nhà D để lấy lại đống tài liệu ngoại khóa từ năm ngoái. Cánh cửa gỗ nặng nề rít lên một tiếng khô khốc khi cô đẩy vào. Bên trong, mùi giấy cũ và mùi gỗ mục đặc trưng bao trùm lấy không gian, tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình đang đập.
Thảo loay hoay giữa những kệ sách cao ngất ngưởng. Đang mải miết tìm kiếm, cô bỗng khựng lại khi nghe thấy một âm thanh lạ phát ra từ phía sau dãy kệ cuối cùng. Đó không phải tiếng chuột chạy, mà là một tiếng thở dốc... nặng nề và đầy kìm nén.
Tò mò lấn át nỗi sợ, Thảo rón rén bước tới. Qua khe hở giữa hai chồng sách dày cộm, cô sững người.
Dưới ánh sáng lờ mờ, Trần Nhật Hoàng đang ngồi bệt trên sàn. Chàng lớp trưởng ưu tú mà bao người ngưỡng mộ lúc này đang tháo phăng chiếc cà vạt sọc xanh của mình. Nhưng cậu ta không tháo nó ra để nghỉ ngơi. Hoàng đang quấn chặt nó quanh bàn tay trái, siết mạnh đến mức những đầu ngón tay trắng bệch trở nên đỏ rực, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt. Gương mặt cậu ta không hề lộ vẻ đau đớn, ngược lại, đôi mắt nhắm nghiền lại như đang tận hưởng một sự giải tỏa cực độ.
Rắc.
Thảo vô tình giẫm phải một mẩu gỗ mục trên sàn. Tiếng động nhỏ nhoi ấy trong không gian tĩnh lặng chẳng khác nào một tiếng nổ.
Ngay lập tức, đôi mắt của Hoàng mở bừng ra. Sự điềm tĩnh thường ngày biến mất, thay vào đó là một tia nhìn sắc lạnh, hoang dại và đầy sát khí. Trước khi Thảo kịp quay đầu bỏ chạy, một bàn tay to lớn đã chộp lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía bóng tối.
"Á!" - Thảo chưa kịp kêu lên hết câu đã bị đẩy ép sát vào vách kệ gỗ.
Mùi hương bạc hà quen thuộc trên người Hoàng ập đến, nhưng lúc này nó không còn thanh mát mà mang theo một áp lực nặng nề. Cậu ta đứng đối diện cô, hơi thở vẫn còn chút dồn dập, đôi mắt xoáy sâu vào đồng tử của Thảo như muốn thiêu cháy bí mật vừa bị bại lộ.
"Cậu thấy rồi đúng không?" - Giọng Hoàng trầm đục, không chút hơi ấm.
Thảo run rẩy, cổ tay bị bóp chặt khiến cô thấy đau nhói: "Hoàng... cậu bỏ ra. Tôi chỉ đi lấy tài liệu thôi. Tôi sẽ không nói với ai cả, tôi thề!"
Hoàng khẽ nhếch môi, một nụ cười không có chút ý cười nào. Cậu đưa bàn tay đang quấn chiếc cà vạt sọc xanh lên, vuốt nhẹ qua gò má đang tái đi của Thảo. Sự thô ráp của lớp vải tơ tằm cọ xát vào da thịt khiến cô rùng mình.
"Lời thề của một kẻ chuyên viết tiểu thuyết như cậu... có đáng tin không?"
Hoàng vừa nói vừa từ từ tháo chiếc cà vạt ra khỏi tay mình, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi cô. Cậu bắt đầu quấn sợi vải ấy vòng qua hai cổ tay đang run rẩy của Thảo, từng vòng, từng vòng một cách chậm rãi và tỉ mỉ.
"Hoàng! Cậu làm gì thế? Thả tôi ra!" - Thảo hoảng loạn vùng vẫy, nhưng sức lực của một nữ sinh làm sao đối chọi lại được sự khống chế của một nam sinh cao hơn cô cả cái đầu.
"Suỵt." - Hoàng ghé sát tai cô, hơi nóng từ môi cậu phả vào da thịt khiến Linh đông cứng lại. "Càng vùng vẫy, nút thắt sẽ càng chặt. Cậu biết tôi không thích những người không nghe lời mà, đúng không?"
Tiếng kim đồng hồ treo tường xa xăm đâu đó vẫn tích tắc kêu, đánh dấu khoảnh khắc cuộc đời bình lặng của Diệp Thảo chính thức rơi vào tay kẻ điên mang gương mặt thiên tài này.