Căn phòng lưu trữ bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường. Thảo cảm nhận được nhịp tim của mình đang đập loạn xạ vào lồng ngực, như một con chim nhỏ tuyệt vọng đâm sầm vào vách lồng sắt. Hai cổ tay cô bị trói chặt bởi chiếc cà vạt sọc xanh, nút thắt vừa đủ để cô không thể thoát ra, nhưng cũng đủ tinh tế để không để lại vết hằn quá rõ trên làn da trắng sứ.
Hoàng không lùi lại. Cậu đứng sát đến mức Thảo có thể ngửi thấy mùi xà phòng thanh khiết quyện với chút mùi hăng hắc của giấy cũ trên áo sơ mi của cậu. Ánh mắt Hoàng lướt xuống đôi môi đang run rẩy của Thảo, rồi lại ngược lên nhìn thẳng vào mắt cô.
"Hoàng... đây là trường học. Nếu có ai vào..." – Thảo cố gắng lấy lại giọng nói, nhưng nó cứ nghẹn lại nơi cổ họng.
"Phòng này mỗi tuần chỉ mở một lần vào chiều Thứ Sáu." – Hoàng thản nhiên nói, bàn tay cậu khẽ miết lên phần vải cà vạt đang quấn quanh cổ tay cô. "Và hôm nay, tôi là người giữ chìa khóa trực tuần. Sẽ không có ai vào đâu, trừ khi tôi cho phép."
Sự điềm tĩnh của Hoàng mới là thứ khiến Thảo sợ hãi nhất. Cậu ta không hề giống một kẻ đang làm điều sai trái; cậu ta giống một vị quan tòa đang thực thi quyền lực của mình hơn.
Cậu buông cằm cô ra, lùi lại một bước, tựa lưng vào kệ sách đối diện, khoanh tay trước ngực và ngắm nhìn Thảo như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật do chính tay mình nhào nặn.
"Cậu định làm gì?" – Thảo lắp bắp, đôi tay bị trói phía trước bụng khiến cô cảm thấy mình thật yếu ớt và lộ liễu.
"Tôi đang suy nghĩ." – Hoàng trả lời, giọng điệu nhàn nhạt. "Nếu tôi thả cậu ra, ngày mai cả trường sẽ biết 'Thiên tài toán học' của họ có sở thích tự hành hạ bản thân trong bóng tối. Nhưng nếu tôi giữ cậu lại đây lâu hơn một chút..."
Cậu bỏ lửng câu nói, bước tới gần cô lần nữa. Lần này, cậu không chạm vào người cô, mà dùng ngón tay thon dài lướt nhẹ dọc theo đường chỉ thêu trên cổ áo đồng phục của Thảo. Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay cậu xuyên qua lớp vải mỏng, khiến một luồng điện xẹt qua cột sống của cô.
"Thả tôi ra đi... Tôi thực sự sẽ giữ bí mật mà." – Thảo khẩn khoản, đôi mắt đã bắt đầu ầng ậc nước.
Nhìn thấy những giọt nước mắt ấy, đồng tử của Hoàng khẽ co rút lại. Cậu cúi xuống, ghé sát mặt mình vào mặt cô, hơi thở bạc hà nồng nàn bao vây lấy tâm trí Thảo. Một giây, hai giây... Thảo tưởng như cậu sẽ hôn mình, nhưng không. Hoàng chỉ đưa tay lau đi giọt nước mắt sắp lăn xuống gò má cô, cử chỉ dịu dàng đến mức rợn người.
"Cậu khóc nhìn đẹp hơn lúc cười đấy, Diệp Thảo." – Cậu thì thầm. "Được rồi, tôi sẽ cho cậu một cơ hội. Nhưng từ nay về sau, mỗi khi tôi gọi, cậu phải có mặt. Bất kể là ở đâu, bất kể lúc nào."
Thảo bàng hoàng ngước lên: "Cậu đang ra điều kiện sao?"
"Không. Đây là một thỏa thuận." – Hoàng dùng một tay dễ dàng tháo nút thắt cà vạt ra. Sợi vải tơ tằm mềm mại trượt khỏi da thịt cô, để lại một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ.
Ngay khi đôi tay được tự do, Thảo định tháo chạy, nhưng Hoàng đã nhanh hơn một bước. Cậu vươn tay chặn đứng lối ra, ép cô vào giữa hai cánh tay mình.
"Đừng quên, tôi biết lớp học, địa chỉ nhà, và cả cuốn sổ tay bí mật cậu hay giấu trong ngăn bàn nữa." – Hoàng khẽ mỉm cười, một nụ cười đẹp tuyệt mỹ nhưng lạnh thấu xương. "Giờ thì, cầm lấy tài liệu và biến khỏi mắt tôi trước khi tôi đổi ý."
Thảo run rẩy vơ vội xấp giấy tờ trên kệ, chẳng kịp nhìn lại mà lao thẳng ra cửa. Cô chạy bán sống bán chết dọc hành lang vắng lặng, cảm giác như ánh mắt của Hoàng vẫn đang dán chặt sau lưng mình.
Ở phía sau, trong phòng lưu trữ tối tăm, Hoàng nhặt chiếc cà vạt lên, đưa lên mũi ngửi nhẹ mùi hương cam chanh nhẹ nhàng còn vương lại từ cổ tay Thảo. Ánh mắt cậu tối sầm lại, một sự hưng phấn đen tối trỗi dậy trong lòng.
Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu.