MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThả Tôi RaChương 3

Thả Tôi Ra

Chương 3

861 từ · ~5 phút đọc

Đêm đó, Thảo không tài nào chợp mắt nổi. Cứ mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại cảm thấy hơi lạnh từ đầu ngón tay của Hoàng lướt trên da thịt mình, và cả cái cảm giác mềm mại nhưng đầy áp chế của chiếc cà vạt sọc xanh kia. Cô là một nữ sinh chuyên Văn, vốn dĩ yêu thích những câu chuyện tình lãng mạn, nhưng thực tại mà Hoàng vừa vẽ ra lại giống như một loại độc dược mang vị ngọt chết người.

Sáng hôm sau, Thảo bước vào lớp với đôi mắt thâm quầng. Cô cố gắng lẩn trốn trong đống sách vở cao ngất, hy vọng mình sẽ trở nên vô hình. Thế nhưng, đời không như là mơ.

Tiết học thứ hai là tiết Toán chung của hai khối tự nhiên và xã hội tại hội trường lớn.

Thảo chọn một góc khuất nhất ở cuối phòng, nhưng ngay khi cô vừa đặt cặp xuống, một bóng hình cao lớn đã chắn ngang ánh sáng trước mặt. Cô ngước lên, và tim cô suýt chút nữa thì ngừng đập.

Hoàng đứng đó, vẫn là bộ đồng phục chỉnh chu, chiếc cà vạt sọc xanh – thứ hôm qua vừa trói chặt tay cô – nay lại được thắt ngay ngắn, trang trọng trên cổ áo cậu ta. Gương mặt cậu bình thản, không một chút gợn sóng, như thể chuyện chiều qua chỉ là một giấc mơ hoang đường của riêng Thảo.

"Chỗ này có người ngồi chưa?" – Hoàng hỏi, giọng nói âm trầm vang lên khiến vài nữ sinh xung quanh quay lại nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.

"Có... có rồi." – Thảo nói dối, tay run rẩy lật giở trang sách.

Hoàng không nói gì, cậu thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế ngay bên cạnh cô. Cánh tay cậu vô tình chạm nhẹ vào khuỷu tay Thảo, một sự tiếp xúc nhỏ nhoi nhưng đủ khiến cô giật bắn mình như bị điện giật.

"Tôi đã nói rồi mà, Diệp Thảo." – Hoàng cúi đầu, vờ như đang mở hộp bút, nhưng giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe. "Cậu không trốn được đâu."

Cả tiết học hôm đó đối với Thảo là một sự tra tấn ngọt ngào. Hoàng không hề làm gì quá đáng, cậu chỉ ngồi đó, thỉnh thoảng lại dùng đầu bút bi xoay nhẹ trên mặt bàn, gần sát với bàn tay đang run rẩy của cô. Sự hiện diện của cậu giống như một áp lực vô hình, khiến cô không thể tập trung vào bất cứ con số nào trên bảng.

Bất chợt, một mảnh giấy nhỏ được đẩy sang phía cô.

“Ra sau sân bóng sau giờ giải lao. Đừng để tôi phải đi tìm cậu.”

Thảo siết chặt mảnh giấy trong tay, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Cô muốn phản kháng, muốn đứng dậy tố cáo bộ mặt thật của tên lớp trưởng gương mẫu này, nhưng hình ảnh cậu ta quấn cà vạt tự hành hạ mình trong bóng tối lại hiện lên. Có một sức hút đen tối nào đó từ sự cô độc của Hoàng khiến cô không thể dứt ra được.

Giờ giải lao, phía sau sân bóng vắng lặng vì học sinh đều tập trung ở căng tin. Thảo đứng dưới bóng cây bàng già, lòng bồn chồn không yên.

"Đến sớm hơn tôi nghĩ." – Tiếng bước chân đều đặn vang lên từ phía sau.

Thảo quay lại, bắt gặp ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đổ dốc lên bờ vai rộng của Hoàng. Cậu ta tiến lại gần, ép cô lùi dần cho đến khi lưng cô chạm vào thân cây xù xì.

Hoàng đưa tay lên, không phải để trói cô, mà là để tháo chiếc thẻ học sinh trên cổ mình ra. Cậu chậm rãi quàng sợi dây đeo thẻ vào cổ Thảo. Sợi dây dù mỏng manh nhưng khi nằm trên cổ cô, nó nặng nề như một lời tuyên bố chủ quyền.

"Cậu làm cái gì thế?" – Thảo lắp bắp, định tháo sợi dây ra.

Hoàng giữ chặt tay cô lại, ghé sát môi vào tai cô, thì thầm bằng chất giọng ma mị:

"Giữ lấy nó. Đây là 'chìa khóa' để cậu vào thế giới của tôi. Nếu tôi thấy nó không còn trên cổ cậu, tôi không dám chắc mình sẽ làm gì với cuốn sổ tay bí mật kia đâu."

Cậu khẽ miết nhẹ ngón cái lên làn da cổ mịn màng của cô, ngay vị trí mạch máu đang đập liên hồi. Thảo đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở dồn dập. Cô nhận ra mình không chỉ sợ hãi, mà trong sâu thẳm, có một sự kích thích không tên đang len lỏi vào từng tế bào.

"Bây giờ, về lớp đi. Và nhớ... đừng nhìn bất cứ ai khác bằng ánh mắt sợ hãi này. Nó chỉ thuộc về tôi thôi."

Hoàng quay lưng đi, để lại Thảo đứng ngẩn ngơ dưới gốc cây với chiếc thẻ học sinh mang tên Trần Nhật Hoàng đang lủng lẳng trước ngực. Nút thắt của sự cấm kỵ này, có lẽ cả đời này cô cũng không gỡ ra nổi nữa rồi.