MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThả Tôi RaChương 4

Thả Tôi Ra

Chương 4

835 từ · ~5 phút đọc

Khu ký túc xá vào đêm muộn bao trùm trong sự tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng côn trùng kêu râm ran ngoài bụi rậm chỉ càng làm tăng thêm vẻ vắng lặng của dãy hành lang nội trú. Thảo ngồi bó gối trên giường, ngón tay vô thức mơn trớn chiếc thẻ học sinh mang tên Nhật Hoàng. Sợi dây dù vẫn còn vương chút hơi ấm và mùi hương bạc hà nhàn nhạt, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không thể xua tan của cậu ta.

Ting.

Điện thoại trên gối rung lên. Một tin nhắn vỏn vẹn vài chữ từ dãy số không lưu tên, nhưng Thảo biết thừa là ai: “Phòng nhạc. Tầng thượng. Ngay bây giờ.”

Thảo cắn chặt môi. Cô nhìn đồng hồ, đã 11 giờ đêm – giờ giới nghiêm đã bắt đầu từ lâu. Nếu bị giám thị bắt được, cả hai sẽ gặp rắc rối lớn. Nhưng nỗi sợ hãi về việc Hoàng sẽ công khai cuốn sổ tay bí mật, hay đơn giản là sự tò mò đầy tội lỗi đang thôi thúc, đã khiến cô đứng dậy.

Thảo rón rén băng qua dãy hành lang tối om, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cánh cửa phòng nhạc không khóa, chỉ khép hờ. Cô lách người vào trong.

Bên trong không bật đèn, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khung cửa sổ lớn, đổ bóng lên những cây đàn piano và giá nhạc cao lớn. Hoàng đang đứng bên cửa sổ, lưng tựa vào bệ đá, tay cầm một dải ruy băng màu đỏ thẫm – thứ vốn được dùng để buộc rèm cửa phòng nhạc.

"Cậu đến muộn hai phút." – Giọng Hoàng vang lên, không cao không thấp, nhưng lại mang theo một sự áp chế khó cưỡng.

"Tôi phải tránh giám thị..." – Thảo hơi thở dốc, đứng cách cậu một khoảng an toàn.

Hoàng khẽ nhếch môi, cậu tiến lại gần cô. Mỗi bước đi của cậu đều mang theo sự tự tin của một kẻ nắm quyền. Khi khoảng cách chỉ còn gang tấc, cậu nâng dải ruy băng đỏ lên, đưa sát vào mặt Thảo.

"Cậu có biết tại sao ruy băng lại thú vị hơn cà vạt không?" – Cậu hỏi, đôi mắt tối sầm lại dưới ánh trăng. "Vì nó mềm hơn, nhưng lại khó nới lỏng hơn nếu người buộc nó có ý đồ xấu."

Thảo run rẩy định lùi lại, nhưng Hoàng đã nhanh tay vòng dải ruy băng qua eo cô, kéo mạnh một phát khiến cả cơ thể cô va sầm vào lồng ngực cứng rắn của cậu. Hơi nóng tỏa ra từ cơ thể nam sinh khiến Thảo choáng váng. Một tay cậu giữ chặt eo cô, tay kia bắt đầu quấn dải ruy băng quanh hai cổ tay cô, nhưng lần này là quấn về phía sau lưng.

"Hoàng... đừng mà. Ở đây dễ bị phát hiện lắm." – Thảo nấc nghẹn, cảm nhận được sự tiếp xúc da thịt đầy nóng bỏng qua lớp áo đồng phục mỏng manh.

"Suỵt. Càng im lặng thì càng an toàn." – Hoàng ghé sát môi vào vành tai cô, hơi thở nồng nàn phả lên làn da nhạy cảm. "Cậu có cảm nhận được không? Sự sợ hãi của cậu... nó đang khiến cậu run rẩy một cách rất tuyệt vời."

Cậu thắt một nút ruy băng thật chặt sau lưng cô, khiến Thảo phải ưỡn ngực về phía trước để giữ thăng bằng. Tư thế này khiến cô trở nên hoàn toàn bị động, phơi bày mọi sự yếu đuối trước mặt cậu. Hoàng không dừng lại ở đó, cậu đưa tay lên, ngón cái vuốt nhẹ từ bờ môi xuống đến cổ họng cô, nơi chiếc thẻ học sinh của cậu vẫn đang treo lủng lẳng.

"Ngoan lắm, vẫn còn đeo nó." – Cậu thì thầm, giọng nói trở nên khàn đục.

Trong bóng tối nhập nhẹm, Thảo cảm nhận được một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy tính chiếm hữu đặt lên hõm cổ mình. Cảm giác ấy giống như một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến đầu gối cô nhũn ra. Cô không biết mình sợ hãi hay đang tận hưởng sự giam cầm này, chỉ biết rằng vào giây phút ấy, mọi quy tắc và đạo đức của một nữ sinh gương mẫu đều tan biến.

"Thả... thả tôi ra được chưa?" – Thảo thều thào, đôi mắt đã mờ sương.

Hoàng khẽ cười, một tiếng cười trầm thấp đầy thỏa mãn. Cậu không tháo dây, mà lại kéo cô ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh cây đàn piano, để cô tựa đầu vào vai mình trong khi hai tay vẫn bị trói chặt phía sau.

"Đêm nay còn dài. Cứ ngồi đây với tôi một lát... dưới danh nghĩa là 'con mồi' của tôi."

Dưới ánh trăng mờ ảo của phòng nhạc, hai bóng người lồng vào nhau, tạo nên một bức tranh về sự cấm kỵ và cuồng nhiệt của tuổi trẻ.