MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThả Tôi RaChương 8

Thả Tôi Ra

Chương 8

814 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa rào đêm qua đã gột rửa toàn bộ thành phố, để lại một buổi sáng lấp lánh ánh nắng và bầu không khí ẩm ướt, trong trẻo. Nhưng đối với Diệp Thảo, ánh sáng mặt trời lúc này lại rực rỡ đến mức khiến cô thấy chói mắt và tội lỗi.

Cô tỉnh dậy trên chiếc sofa rộng lớn trong căn hộ của Hoàng. Chiếc thắt lưng da đã được tháo ra từ lúc nào, nhưng cảm giác siết chặt và hơi nóng nơi cổ tay dường như vẫn còn ám ảnh. Hoàng đã biến mất vào phòng tắm, chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách và mùi hương bạc hà vương vấn trên tấm chăn mỏng đang đắp trên người cô.

Thảo ngồi dậy, vội vàng chỉnh đốn lại bộ đồng phục đã hơi nhăn nhúm. Khi cô nhìn vào gương ở hành lang, cô sững người. Trên cổ cô, ngoài chiếc thẻ học sinh của Hoàng, còn có một dấu hồng nhạt nhỏ xíu ngay sát xương quai xanh – một "nút thắt" không bằng vải vóc, mà bằng sự chiếm đoạt của chính cậu ta.

Cửa phòng tắm mở ra. Hoàng bước ra với mái tóc còn ướt nước, những lọn tóc đen rủ xuống trán khiến vẻ lạnh lùng thường ngày dịu đi đôi chút, thay vào đó là một vẻ lãng tử đầy nguy hiểm. Cậu nhìn cô, ánh mắt không còn sự điên cuồng của đêm qua nhưng lại mang theo một sự dịu dàng chiếm hữu.

"Cầm lấy. Uống đi rồi chúng ta đến trường." – Hoàng đặt một ly sữa ấm lên bàn, giọng nói trầm thấp như chưa từng có cuộc càn quét cảm xúc nào xảy ra.

"Hoàng... chuyện tối qua..." – Thảo lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

Hoàng tiến lại gần, ngón tay thon dài lướt qua dấu vết trên cổ cô, khẽ miết nhẹ khiến Thảo rùng mình. "Tối qua là một lời hứa. Đừng nhìn nó như một gánh nặng. Ở trường, cậu vẫn là Diệp Thảo của chuyên Văn, còn tôi vẫn là lớp trưởng của cậu. Chỉ cần cậu nhớ... cậu thuộc về ai là được."

Khi cả hai bước vào cổng trường, bầu không khí dường như có gì đó khác lạ. Những lời xì xào bàn tán vang lên từ phía các nhóm nữ sinh đang tụ tập ở bản tin. Thảo cúi gằm mặt, đi sát sau lưng Hoàng, cố gắng che đi vết hằn trên cổ bằng cách kéo cao cổ áo khoác.

"Này, Thảo!"

Tiếng gọi của Lâm vang lên từ phía sân bóng rổ. Lâm chạy lại, gương mặt cậu lộ rõ vẻ lo lắng và cả sự nghi ngờ. Cậu nhìn Thảo, rồi lại nhìn sang Hoàng – người đang đứng khoanh tay với vẻ mặt đắc thắng ngầm.

"Hôm qua hai người đi đâu mà tôi gọi điện cậu không bắt máy? Cả tối qua cậu không về ký túc xá, giáo viên trực đêm đã bắt đầu hỏi thăm rồi đấy." – Lâm hỏi, giọng đầy chất vấn.

Tim Thảo đánh thót một cái. Cô chưa kịp nghĩ ra lời nói dối nào thì Hoàng đã tiến lên một bước, chắn giữa Thảo và Lâm.

"Hôm qua chúng tôi làm tiểu luận ở thư viện trung tâm và bị kẹt lại vì mưa lớn. Tôi đã xin phép giáo viên chủ nhiệm của Thảo. Cậu quan tâm hơi quá mức rồi đấy, Lâm." – Hoàng đáp trả, giọng điệu đầy tính khiêu khích.

Lâm nheo mắt, ánh mắt cậu vô tình dừng lại ở chiếc thẻ học sinh đang lấp ló dưới cổ áo của Thảo. Chiếc thẻ mang tên Trần Nhật Hoàng. Sắc mặt Lâm lập tức thay đổi, từ lo lắng sang bàng hoàng và tức giận.

"Thảo... tại sao cậu lại đeo thẻ của cậu ta?"

Không gian xung quanh như đông cứng lại. Những học sinh đi ngang qua bắt đầu dừng lại tò mò. Thảo cảm thấy mình như một kẻ tội đồ bị đem ra phơi bày giữa ánh sáng ban ngày. Ngay lúc cô định tháo sợi dây ra để giải thích, bàn tay Hoàng đã đặt lên vai cô, một lực ấn nhẹ nhưng đầy sức nặng.

"Vì cậu ấy thích." – Hoàng thản nhiên buông một câu xanh rờn, rồi quay sang nhìn Thảo. "Đi thôi, tiết học sắp bắt đầu rồi."

Hoàng thản nhiên dẫn Thảo đi qua đám đông đang xôn xao, để lại Lâm đứng chôn chân với nắm đấm siết chặt. Thảo biết, từ khoảnh khắc này, sự bình yên của cô đã chính thức chấm dứt. Mối quan hệ cấm kỵ này không còn là bí mật của riêng hai người trong phòng lưu trữ tối tăm nữa, mà nó đã bắt đầu bị kéo ra dưới bóng mặt trời, nơi những định kiến và sự đố kỵ đang chờ sẵn để xé nát cả hai.