MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThả Tôi RaChương 7

Thả Tôi Ra

Chương 7

770 từ · ~4 phút đọc

Buổi chiều hôm đó, bầu trời chuyển sang màu xám xịt của những đám mây nặng nước. Trận mưa rào đầu mùa trút xuống sân trường chuyên, xóa tan mọi lối đi. Hoàng dùng lý do "ôn tập đội tuyển" để xin phép cho Thảo ra ngoài trường, đưa cô về căn hộ riêng của cậu – nơi mà theo lời cậu, là không gian yên tĩnh duy nhất để hoàn thành "thỏa thuận".

Căn hộ nằm trong một khu cao cấp, trang trí tối giản với hai tông màu đen và xám. Không khí bên trong lạnh lẽo và phảng phất mùi trầm hương quyện với hương bạc hà quen thuộc của Hoàng. Ngay khi cánh cửa sau lưng đóng sầm lại, Thảo cảm thấy mình như một con cừu nhỏ vừa tự bước chân vào hang sói.

"Bỏ cặp xuống đi. Tôi đi lấy nước." – Hoàng nói, tay tháo bỏ chiếc áo khoác đồng phục, để lộ bờ vai rộng và lồng ngực vững chãi dưới lớp sơ mi trắng.

Thảo lúng túng ngồi xuống chiếc ghế sofa bằng da màu đen giữa phòng khách. Cô chưa kịp quan sát xung quanh thì Hoàng đã quay lại. Cậu không mang nước, mà trên tay là một hộp cứu thương nhỏ.

"Tay cậu... bị đỏ rồi." – Cậu ngồi xuống bên cạnh, giọng nói đột nhiên dịu lại một cách bất thường.

Cậu cầm lấy bàn tay Thảo, nơi sợi dây buộc tóc lúc sáng đã để lại một vết hằn mờ. Hoàng tỉ mỉ bôi một chút thuốc mỡ lên đó, hơi lạnh từ tuýp thuốc và sự mềm mại từ đầu ngón tay cậu khiến Thảo khẽ run lên.

"Hoàng... cậu không cần phải như thế này. Tôi có thể tự về được mà."

Hoàng bỗng dừng động tác. Cậu ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm ấy dưới ánh đèn vàng mờ ảo trở nên tối tăm và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Cậu buông tay cô ra, nhưng lại bất ngờ vòng tay ra sau đầu Thảo, ép cô phải nhìn thẳng vào mình.

"Về đâu? Về để gặp lại cậu bạn bóng rổ đó sao?" – Cậu cười nhạt, một nụ cười chứa đầy sự chiếm hữu cực đoan.

"Tôi đã nói là không phải mà!" – Thảo cố gắng giải thích, nhưng hơi thở của Hoàng đã áp sát.

Cậu không dùng vũ lực mạnh bạo, mà từ từ rút chiếc thắt lưng da màu đen trên quần mình ra. Tiếng khóa kim loại va vào nhau nghe chát chúa trong căn phòng tĩnh lặng. Thảo tái mặt, định đứng dậy bỏ chạy nhưng Hoàng đã nhanh hơn, cậu ấn vai cô xuống ghế, dùng chiếc thắt lưng da quấn một vòng quanh hai cổ tay cô, cố định chúng lại ngay trước ngực cô.

"Thả tôi ra! Hoàng, cậu nói đây là nhà cậu... cậu không thể làm thế này!" – Thảo vùng vẫy, sự ma sát của chất liệu da thô ráp khiến cô vừa đau vừa có một cảm giác kích thích lạ lùng.

"Trong lãnh địa của tôi, tôi là người đặt ra luật lệ." – Hoàng ghé sát môi vào cổ cô, nơi chiếc thẻ học sinh của cậu vẫn đang nằm đó. Cậu dùng răng cắn nhẹ vào sợi dây dù, kéo nó căng ra. "Cậu có biết tôi đã muốn làm điều này từ lúc ở thư viện không? Nhìn cậu bị trói bởi đồ vật của tôi... nó khiến tôi phát điên."

Hoàng bắt đầu nới lỏng những chiếc cúc áo sơ mi của mình, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi gương mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi của Thảo. Cậu cầm lấy hai cổ tay đang bị trói của cô, đặt chúng lên vai mình, ép cô phải đối diện với lồng ngực phập phồng của cậu.

"Nghe này Thảo..." – Giọng cậu khàn đặc, đầy khao khát. "Tôi không phải là thiên tài hay lớp trưởng gì cả. Tôi chỉ là một kẻ điên đang cố gắng giữ lấy thứ duy nhất thuộc về mình. Và thứ đó... là cậu."

Tiếng mưa gào thét bên ngoài cửa sổ kính chạm sàn như che lấp đi tiếng nấc khẽ của Thảo. Trong căn phòng ấm áp, ranh giới cuối cùng của sự cấm kỵ đang bị đẩy đến bờ vực tan vỡ. Thảo cảm nhận được sự chiếm hữu của Hoàng không chỉ nằm ở dải ruy băng hay chiếc thắt lưng da, mà nó nằm ở cách cậu nhìn cô – như thể cô là dưỡng khí duy nhất giúp cậu tồn tại trong thế giới xám xịt này.