MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThả Tôi RaChương 6

Thả Tôi Ra

Chương 6

782 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm ở phòng nhạc, Thảo cố gắng duy trì một nhịp sống bình thường, nhưng chiếc dây đeo thẻ của Hoàng giấu dưới lớp áo đồng phục luôn nhắc nhở cô về một thực tại đầy biến động. Tuy nhiên, sự xuất hiện của một nhân vật mới đã làm đảo lộn sự cân bằng mong manh đó.

Người đó là Lâm – đội trưởng đội bóng rổ, một nam sinh có nụ cười tỏa nắng và tính tình thẳng thắn, trái ngược hoàn toàn với sự u ám của Hoàng. Lâm đã thầm thích Thảo từ lâu, và hôm nay, cậu quyết định hành động.

Giờ ra chơi, tại hành lang lớp chuyên Văn, Lâm chặn Thảo lại với một hộp sữa dâu trên tay.

"Thảo, chiều nay cậu có bận không? Đội bóng rổ có trận giao hữu, tôi rất muốn cậu đến cổ vũ." – Lâm gãi đầu, gương mặt hơi ửng hồng.

Thảo lúng túng, cô chưa kịp trả lời thì một cảm giác lạnh sống lưng ập đến. Từ phía cầu thang, Hoàng đang thong thả bước tới. Cậu không nhìn Lâm, mà chỉ dán chặt ánh mắt vào Thảo. Sự điềm tĩnh của cậu giống như mặt hồ phẳng lặng trước cơn bão lớn.

"Thảo bận rồi." – Hoàng lên tiếng, giọng nói cắt ngang cuộc hội thoại như một nhát dao.

Lâm nhíu mày, nhìn người lớp trưởng ưu tú với vẻ không hài lòng: "Tôi đang hỏi Thảo, không phải hỏi cậu, Hoàng."

Hoàng đứng lại bên cạnh Thảo, khoảng cách gần đến mức vai họ chạm nhau. Cậu thản nhiên đưa tay lên, chỉnh lại cổ áo cho Thảo – một hành động quá mức thân thiết khiến Lâm sững sờ. Ngón tay Hoàng lướt qua sợi dây dù giấu dưới cổ áo cô, khẽ siết nhẹ như một lời cảnh cáo ngầm.

"Thảo phải giúp tôi hoàn thành báo cáo thi đua của khối. Đúng không, Diệp Thảo?" – Hoàng cúi xuống nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra áp lực khiến cô rùng mình.

Thảo cảm nhận được sự chiếm hữu đang bốc lên ngùn ngụt từ người Hoàng. Cô biết nếu mình từ chối cậu lúc này, hậu quả sẽ rất khó lường. Cô lí nhí đáp lại Lâm: "Xin lỗi Lâm, mình có hẹn với Hoàng rồi."

Nhìn bóng dáng Lâm thất vọng rời đi, Thảo chưa kịp thở phào thì đã bị Hoàng nắm chặt lấy cổ tay, kéo thẳng vào hướng thư viện – nơi có những dãy kệ sách cao ngất và ít người qua lại.

"Hoàng! Cậu làm gì thế? Đau tôi..." – Thảo khẽ kêu lên.

Hoàng đẩy cô vào một góc tối giữa hai kệ sách bách khoa toàn thư. Lần này, cậu không dùng cà vạt hay ruy băng, mà dùng chính đôi bàn tay của mình để khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, ép sát vào tường gỗ.

"Cậu có vẻ rất tận hưởng sự quan tâm của cậu ta nhỉ?" – Giọng Hoàng khàn đặc, đầy sự ghen tuông điên rồ.

"Cậu ấy chỉ là bạn thôi... Hoàng, cậu quá đáng rồi!" – Thảo vùng vẫy nhưng vô ích.

Hoàng ghé sát mặt mình vào mặt cô, hơi thở bạc hà lúc này mang theo chút nồng nàn của sự tức giận. Cậu buông một tay ra, lách vào dưới cổ áo cô, lôi chiếc thẻ học sinh mang tên mình ra ngoài.

"Đeo vật của tôi mà lại để người đàn ông khác chạm vào sao?" – Hoàng gằn giọng. Cậu lấy ra một sợi dây nhỏ màu đen từ túi quần – vốn là dây buộc tóc của cô mà cậu đã lấy mất từ khi nào – và bắt đầu quấn nó quanh ngón tay cái của Thảo, nối liền với ngón tay của cậu.

Một kiểu "trói" mới, nhỏ nhặt nhưng đầy sỉ nhục và chiếm hữu. Cậu ép cô phải đối diện với sự nhỏ nhen của mình.

"Hoàng... cậu điên thật rồi." – Thảo nấc nghẹn, nhưng trong sự sợ hãi đó, cô lại cảm thấy một sự rung động kỳ lạ khi nhìn thấy vẻ mặt mất kiểm soát của cậu.

"Tôi đã nói rồi, Diệp Thảo." – Hoàng miết mạnh môi mình lên vành tai cô, giọng thì thầm như một lời nguyền rủa. "Đừng để tôi thấy bất cứ ai chạm vào cậu nữa. Nếu không, tôi không chắc mình sẽ chỉ trói tay cậu đâu."

Tiếng chuông vào học vang lên báo hiệu một sự khởi đầu đầy sóng gió. Thảo đứng đó, ngón tay vẫn bị buộc chặt vào ngón tay của Hoàng bằng sợi dây nhỏ, cảm nhận rõ rệt rằng mình đã hoàn toàn trở thành "vùng cấm" của kẻ điên này.