Mùa thu năm ấy đến sớm hơn lệ thường. Những cơn gió hanh khô thổi qua cánh đồng chỉ còn trơ cuống rạ, mang theo cái lạnh se sắt thấm vào da thịt.
Thẩm Tĩnh đứng trước cổng lớn của nhà họ Lý, trên vai là một nải nải nhỏ bằng vải thô màu xanh xám. Tiếng cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại sau lưng như một dấu chấm hết dứt khoát cho ba năm làm dâu đầy tủi hờn của cô. Trong tay cô, tờ giấy hưu thê hơi nhăn nhúm vì bị nắm chặt, nhưng đôi mắt Thẩm Tĩnh lại không hề có lấy một giọt lệ.
Cô xuyên không đến thế giới này đã được hai năm. Hai năm qua, cô đã cố gắng sắm vai một người vợ hiền dâu thảo theo đúng quy tắc cổ đại, hy vọng sự chân thành sẽ đổi lấy bình yên. Nhưng hóa ra, ở cái thời đại này, tội "không con" là một cái án tử hình cho hôn nhân mà không lý lẽ nào bào chữa được. Mẹ chồng cô mắng nhiếc cô là "cây độc không trái", chồng cô — một người đọc sách nho nhã nhưng nhu nhược — cuối cùng cũng chọn cách quay lưng để cưới một tiểu thiếp khỏe mạnh hơn.
Thẩm Tĩnh khẽ thở hắt ra một hơi, hơi thở hóa thành làn khói trắng nhạt trong không gian. Cô xoay người, bước đi về phía cuối làng, nơi có căn nhà cũ của cha mẹ quá cố để lại.
Căn nhà nằm hiu quạnh dưới chân đồi, cách biệt hẳn với sự ồn ào của làng xóm. Cỏ dại mọc lút cả lối đi, mái tranh đã có chỗ mục nát, nhưng với Thẩm Tĩnh lúc này, đây chính là thiên đường. Cô không cần phải thức dậy lúc gà vừa gáy để nấu cơm cho cả gia đình chồng, không cần phải chịu đựng những ánh nhìn khinh khi.
Cô dùng một cành cây gạt bớt cỏ dại, lách người vào sân. Mùi ẩm mốc của gỗ mục và bụi bặm xộc lên mũi. Thẩm Tĩnh xắn tay áo, bắt đầu công việc đầu tiên của cuộc đời mới: dọn dẹp.
Cô tìm thấy một cái xô gỗ nứt nẻ, may mắn là cái giếng sau nhà vẫn còn nước. Từng gàu nước lạnh buốt được kéo lên, cô tỉ mẩn lau chùi từng chiếc ghế, cái bàn. Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ quen với thêu thùa giờ đây bắt đầu đỏ ửng vì nước lạnh và cọ xát, nhưng lòng cô lại thấy nhẹ nhàng đến lạ.
"Từ nay về sau, mình chỉ sống cho mình." – Cô tự nhủ.
Buổi tối đầu tiên, Thẩm Tĩnh nhóm bếp bằng ít lá khô và củi nhặt trong sân. Ngọn lửa bập bùng chiếu sáng gian bếp nhỏ. Cô nấu một nắm gạo ít ỏi mang theo thành một nồi cháo loãng. Tiếng nước sôi lục bục, mùi khói bếp nồng nồng khiến căn nhà vốn lạnh lẽo bỗng chốc có chút "nhân khí". Cô ngồi trên bậu cửa, nhìn ánh trăng bạc treo đầu cành tre, nhấm nháp vị thanh đạm của cháo trắng. Đêm đó, cô ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, không lo âu.