MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThạch Tĩnh An YênChương 2: NGƯỜI LÁNG GIỀNG LẦM LÌ

Thạch Tĩnh An Yên

Chương 2: NGƯỜI LÁNG GIỀNG LẦM LÌ

553 từ · ~3 phút đọc

Ánh nắng sớm mai xuyên qua kẽ lá, rọi thẳng vào mặt Thẩm Tĩnh. Cô thức dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức vì trận dọn dẹp hôm qua, nhưng tinh thần lại cực kỳ sảng khoái.

Sau khi rửa mặt bằng nước giếng mát lạnh, Thẩm Tĩnh quyết định ra sau vườn xem xét. Khoảnh đất sau nhà khá rộng nhưng đã bị cỏ dại và cây dại lấn chiếm. Cô cần khai hoang để trồng rau, nếu không mùa đông tới cô sẽ chết đói mất.

Đang lúc hì hục nhổ những bụi gai cứng đầu, Thẩm Tĩnh bỗng nghe thấy tiếng "bập, bập" đều đặn phía bên kia hàng rào nứa đã mục. Cô tò mò đứng lên nhìn sang.

Phía bên kia là một gian nhà gỗ vững chãi hơn nhà cô rất nhiều. Một người đàn ông cao lớn, để trần cánh tay rắn chắc màu đồng hun, đang vung rìu bổ củi. Từng nhát rìu giáng xuống mạnh mẽ, dứt khoát, khiến những khúc gỗ lớn văng ra làm đôi. Đó là Chu Thạch, người mà hôm qua cô đã gặp ở giếng nước.

Dân làng đồn rằng Chu Thạch là kẻ "cứng vía", từng cưới vợ nhưng vợ chưa kịp bước qua cửa đã lâm bệnh qua đời, từ đó anh bị mang danh "khắc thê" và sống cô độc một mình.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của ai đó, Chu Thạch dừng tay, quay đầu lại. Ánh mắt anh sắc lẹm nhưng khi chạm phải gương mặt bình thản của Thẩm Tĩnh, vẻ sắc sảo đó dịu lại.

Thẩm Tĩnh không né tránh, cô khẽ cúi đầu chào theo phép lịch sự: — "Chu đại huynh, chào buổi sáng."

Chu Thạch hơi ngẩn người. Ở làng này, người ta thường gọi anh bằng những danh xưng đầy sợ hãi hoặc thương hại, hiếm có ai chào anh bằng giọng điệu bình thường như hàng xóm láng giềng thế này. Anh không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu một cái rồi lại tiếp tục công việc của mình.

Thẩm Tĩnh cũng không thấy phiền lòng. Cô quay lại với đám cỏ dại. Nhưng sức nữ nhi có hạn, một bụi cây mọc sâu dưới đất khiến cô kéo mãi không được, còn làm lòng bàn tay bị trầy xước, rớm máu.

Cô khẽ "suýt" một tiếng vì đau. Phía bên kia hàng rào bỗng im bặt tiếng bổ củi. Một lúc sau, có tiếng bước chân sột soạt trên cỏ khô. Chu Thạch bước đến sát hàng rào, anh đưa tay qua khe hở, đặt xuống một chiếc liềm sắc lẹm và một hũ sành nhỏ.

— "Dùng cái này mà cắt. Hũ đó là thuốc mỡ." – Giọng anh trầm đục, ngắn gọn như chính con người anh.

Nói xong, chẳng đợi cô cảm ơn, anh đã quay lưng đi thẳng vào trong nhà. Thẩm Tĩnh cầm chiếc liềm lên, lưỡi liềm sáng loáng, tay cầm gỗ được mài nhẵn thín. Cô mở hũ thuốc mỡ, mùi thảo dược thanh mát lan tỏa.

Thẩm Tĩnh nhìn sang bức tường gỗ nhà bên cạnh, trong lòng dâng lên một luồng điện ấm áp. Ở nơi mà ai cũng coi cô là phế vật bị vứt bỏ, người đàn ông được cho là "vận rủi" này lại là người đầu tiên chìa tay ra giúp đỡ cô.