MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThạch Tĩnh An YênChương 3: BỮA CƠM TRAO ĐỔI

Thạch Tĩnh An Yên

Chương 3: BỮA CƠM TRAO ĐỔI

461 từ · ~3 phút đọc

Có chiếc liềm sắc, công việc của Thẩm Tĩnh tiến triển nhanh hơn hẳn. Đến chiều, cô đã dọn sạch được một góc vườn đủ để gieo hạt cải. Cô đi ra con suối nhỏ cách nhà không xa để hái ít rau dại và bắt vài con ốc suối.

Thẩm Tĩnh vốn dĩ ở hiện đại rất thích nấu ăn, với cô, nấu nướng là một cách để xoa dịu tâm hồn. Dù nguyên liệu chỉ là rau dại và ốc, cô vẫn tỉ mẩn rửa sạch, dùng gừng và ớt rừng khử mùi tanh, rồi nấu thành một bát canh ốc đậm đà, thơm phức.

Nhìn bát canh bốc khói, Thẩm Tĩnh chợt nhớ đến chiếc liềm và hũ thuốc của Chu Thạch. Cô múc một bát đầy, kèm theo hai củ khoai lang vừa lùi tro nóng hổi, đặt vào chiếc rổ nhỏ rồi đi sang nhà bên cạnh.

Chu Thạch đang ngồi trước hiên mài lại mũi tên. Thấy Thẩm Tĩnh đến, anh dừng tay, ánh mắt lộ vẻ thắc mắc.

— "Chu đại huynh, cảm ơn huynh chuyện sáng nay. Tôi không có gì quý giá, chỉ có chút quà mọn này, mong huynh không chê." – Thẩm Tĩnh nhẹ nhàng đặt chiếc rổ lên bậc thềm.

Chu Thạch nhìn bát canh ốc được trang trí bằng vài cọng hành xanh mướt, mùi thơm của nó khác hẳn với những món ăn nấu vội vàng, cốt chỉ để no bụng của anh hằng ngày. Anh nhìn Thẩm Tĩnh, thấy cô cười rất nhẹ, đôi mắt trong veo không có chút tính toán hay sợ hãi nào.

— "Cô giữ mà ăn, tôi có thịt rừng rồi." – Anh từ chối, nhưng cái bụng lại phản chủ mà kêu "ọc" một tiếng rõ to.

Thẩm Tĩnh bật cười khẽ, âm thanh như tiếng chuông gió va vào nhau: — "Huynh cứ nhận cho tôi yên tâm. Nếu thấy ngon, lần sau tôi lại mang sang."

Lần này Chu Thạch không từ chối nữa. Anh cầm bát canh lên, húp một ngụm. Vị ngọt của ốc, vị cay nồng của gừng và vị thanh của rau dại hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Anh ăn rất nhanh, nhưng động tác lại không hề thô lỗ.

Thẩm Tĩnh ngồi ở bậc thềm phía dưới, luyên thuyên kể về việc cô định trồng gì ở mảnh vườn kia. Chu Thạch hiếm khi đáp lời, nhưng anh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu.

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, hai con người vốn bị cuộc đời hắt hủi, ngồi cạnh nhau giữa ranh giới hai căn nhà cũ, bóng họ đổ dài trên mặt đất, lồng vào nhau một cách kỳ lạ.

Mùa thu này, dường như không còn lạnh lẽo như Thẩm Tĩnh tưởng tượng.