Mùa thu ở vùng núi cao thường mang theo những cơn mưa bất chợt. Đêm qua, một trận mưa rào đổ xuống làm không khí càng thêm ẩm ướt. Sáng sớm, Thẩm Tĩnh bước ra sân, hơi lạnh từ đất bốc lên khiến cô khẽ rùng mình, quấn chặt thêm chiếc áo vải thô đã sờn gấu.
Căn nhà cũ này tuy đã được cô lau dọn sạch sẽ nhưng mái tranh vốn đã qua bao mùa mưa nắng, nay bắt đầu lộ rõ những chỗ hổng. Những giọt nước mưa còn sót lại cứ tí tách rơi từ trên xà nhà xuống nền đất, tạo thành những vũng nước nhỏ xám xịt. Thẩm Tĩnh nhìn lên mái nhà, trong lòng dấy lên một chút lo âu. Mùa đông sắp đến rồi, nếu không gia cố lại mái, cô e rằng mình sẽ không chịu nổi cái rét căm căm của vùng này.
Cô loay hoay tìm cách leo lên mái nhà, nhưng chiếc thang tre cũ kỹ trong kho đã mục nát từ lâu, chỉ cần chạm nhẹ là tiếng "rắc" vang lên khô khốc. Thẩm Tĩnh thở dài, cô chưa bao giờ thấy mình nhỏ bé và bất lực trước những việc nặng nhọc như lúc này.
Đang lúc cô đứng ngẩn ngơ giữa sân, tiếng bước chân nặng nề quen thuộc lại vang lên phía hàng rào. Chu Thạch vác trên vai một bó rơm vàng óng, khô ráo, tay kia xách theo một hộp dụng cụ mộc.
— "Mái nhà dột à?" – Anh hỏi, giọng nói vẫn trầm thấp và kiệm lời như mọi khi.
Thẩm Tĩnh hơi lúng túng: — "Vâng, đêm qua mưa to quá, mấy chỗ trong bếp đều bị ướt hết. Tôi đang tính xem làm sao để sửa."
Chu Thạch không nói không rằng, anh đặt bó rơm xuống, đi vòng ra sau nhà vác tới một chiếc thang gỗ chắc chắn mà anh tự làm. Anh thoăn thoắt leo lên mái nhà, động tác nhanh nhẹn như một con báo rừng. Thẩm Tĩnh đứng dưới sân, chỉ biết nhìn theo bóng lưng vững chãi ấy. Dưới ánh nắng nhạt của buổi sáng, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh như tỏa sáng.
Anh tỉ mẩn dỡ bỏ những lớp rơm mục, thay vào đó là những lớp rơm mới khô ráo, xếp chồng lên nhau thật khéo léo để nước mưa không thể thấm qua. Thẩm Tĩnh không muốn đứng nhìn không, cô chạy vào bếp, nhóm lửa đun một ấm nước gừng nóng.
Khi Chu Thạch leo xuống, trời đã gần trưa. Thẩm Tĩnh mang nước ra, khẽ nói: — "Chu đại huynh, vất vả cho huynh quá. Huynh uống chút nước gừng cho ấm người."
Chu Thạch đón lấy bát nước, hơi nóng bốc lên che mờ đôi mắt anh. Anh nhấp một ngụm, vị cay nồng của gừng hòa với vị ngọt thanh của mật ong rừng mà Thẩm Tĩnh mới tìm được, khiến anh cảm thấy một luồng điện ấm áp lan tỏa khắp tứ chi. Đã bao lâu rồi, chưa có ai nấu cho anh một bát nước chăm chút đến thế?
— "Mái nhà sửa xong rồi, ít nhất cũng chịu được qua mùa đông này." – Chu Thạch đặt bát xuống, ánh mắt anh vô tình chạm vào đôi bàn tay nhỏ bé nhưng thô ráp vì làm việc của Thẩm Tĩnh. Anh khẽ nhíu mày, rồi rút từ trong túi áo ra một miếng da thú nhỏ. — "Cầm lấy, khi nào làm vườn thì đeo vào, đừng để tay bị xước nữa."
Nói xong, anh lại quay lưng đi, để lại Thẩm Tĩnh đứng đó với miếng da thú mềm mại trong tay. Cô nhìn theo anh, lòng bỗng thấy mùa thu này chẳng còn lạnh lẽo như cô tưởng.