MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThạch Tĩnh An YênChương 5: HƯƠNG VỊ CỦA SỰ CHÂN THÀNH

Thạch Tĩnh An Yên

Chương 5: HƯƠNG VỊ CỦA SỰ CHÂN THÀNH

551 từ · ~3 phút đọc

Thẩm Tĩnh quyết định phải cảm ơn Chu Thạch bằng một bữa cơm tử tế. Cô biết anh thường xuyên lên rừng săn bắn, nên cơ thể cần nhiều sức lực. Cô dùng một ít tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại từ hồi ở nhà họ Lý để ra chợ huyện mua một ít thịt đầu heo và một hũ rượu nếp nhỏ.

Ở quê, thịt đầu heo rẻ nhưng nếu biết cách chế biến sẽ rất ngon. Thẩm Tĩnh mang thịt ra suối rửa sạch, sau đó dùng muối và gừng xát kỹ để khử mùi. Cô nhóm bếp, cho thịt vào nồi nước dùng có hoa hồi, quế và một chút đường phèn cô tự nấu từ mật mía. Tiếng lửa bập bùng, mùi thịt kho tàu bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, quyện với mùi khói tre nồng nàn.

Khi trời sụp tối, Thẩm Tĩnh bưng mâm cơm sang nhà Chu Thạch. Lần này, cô không chỉ đưa rồi về mà đứng đợi ở cửa hiên.

— "Chu đại huynh, hôm nay tôi có nấu món thịt kho, muốn mời huynh cùng ăn một bữa cơm."

Chu Thạch đang mài tên trong sân, nghe vậy thì ngẩng đầu lên. Anh nhìn mâm cơm thịnh soạn với bát thịt kho màu đỏ nâu óng ả, một đĩa rau cải xanh mướt và bát canh đậu phụ trắng ngần. Anh định từ chối theo thói quen, nhưng nhìn vẻ mặt mong chờ của Thẩm Tĩnh, lời nói lại nghẹn ở cổ họng.

Anh rửa tay, mời cô ngồi xuống chiếc bàn gỗ thô mộc dưới gốc cây đại thụ trước sân. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, có một người phụ nữ ngồi đối diện với anh bên mâm cơm.

Chu Thạch gắp một miếng thịt, cho vào miệng. Miếng thịt mềm tan, vị mặn ngọt hài hòa, thơm lừng mùi gia vị. Anh sững người mất một lúc. Vị ngon này không giống với những món ăn nhạt nhẽo anh vẫn tự nấu cho qua bữa. Nó mang theo hơi ấm của một người phụ nữ biết chăm chút cho gia đình.

— "Ngon không huynh?" – Thẩm Tĩnh khẽ hỏi, đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét.

— "Ngon." – Chu Thạch chỉ đáp một từ, nhưng anh ăn rất nhiều, như muốn thu hết cái hương vị ấm áp này vào lòng.

Họ vừa ăn vừa nói những chuyện vụn vặt. Thẩm Tĩnh kể về việc cô định nuôi thêm mấy con gà, Chu Thạch thì chỉ cho cô cách nhận biết loại nấm nào trong rừng có độc. Câu chuyện cứ thế trôi đi, chậm rãi và giản đơn. Không có những lời thề non hẹn biển, không có những rung động hào nhoáng, chỉ có tiếng bát đũa chạm nhau và sự thấu hiểu thầm lặng giữa hai con người từng bị tổn thương.

Trước khi ra về, Chu Thạch bỗng nói: — "Sau này, việc nặng cứ gọi tôi một tiếng. Đừng tự làm một mình."

Thẩm Tĩnh gật đầu, nụ cười của cô dịu dàng như ánh trăng. Cô nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không phải là vinh hoa phú quý, mà là có một người sẵn sàng che chắn cho mình trước gió mưa và cùng mình ăn một bữa cơm đạm bạc.