Ngày hôm sau là phiên chợ lớn nhất trong tháng ở trấn trên. Thẩm Tĩnh muốn mang ít đồ thêu thùa mà cô thức đêm làm ra để bán, kiếm thêm chút tiền mua hạt giống và ít bông vải để may chăn ấm.
Cô dậy từ lúc gà còn chưa gáy, chuẩn bị một ít bánh ngô để ăn dọc đường. Vừa mới ra đến cổng, cô đã thấy bóng dáng cao lớn của Chu Thạch đứng chờ sẵn, bên cạnh là chiếc xe đẩy gỗ chất đầy củi khô và da thú.
— "Đi chợ à? Lên xe tôi đẩy đi." – Chu Thạch nói, giọng anh vẫn cụt lủn nhưng hành động lại đầy sự quan tâm.
Thẩm Tĩnh hơi ngại ngùng: — "Thế có phiền huynh quá không? Đường ra trấn cũng xa..."
Chu Thạch không trả lời, anh chỉ ra hiệu cho cô ngồi lên một góc xe gỗ đã được lót sẵn lớp rơm mềm. Thẩm Tĩnh ngồi xuống, đôi tay nắm chặt nải nải đồ thêu. Chiếc xe gỗ bắt đầu lăn bánh trên con đường mòn gồ ghề. Tiếng bánh xe "lộc cộc" vang lên trong không gian tĩnh lặng của buổi sớm mai.
Dọc đường đi, sương mù vẫn còn dày đặc trên những cánh đồng. Chu Thạch đẩy xe rất vững, anh luôn chú ý tránh những ổ gà để Thẩm Tĩnh không bị xóc. Họ đi qua những hàng cây phong lá đã chuyển sang màu đỏ rực, cảnh tượng đẹp như một bức tranh thủy mặc.
Đến trấn, không khí trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng xe ngựa tạo nên một bản nhạc hỗn tạp nhưng đầy sức sống. Chu Thạch tìm một chỗ trống ở góc chợ để bày củi, còn Thẩm Tĩnh thì mang đồ thêu đến hiệu vải quen.
Đồ thêu của Thẩm Tĩnh rất khéo, những bông hoa mai, hoa cúc trên khăn tay trông như thật. Chủ hiệu vải là một người phụ nữ trung niên đôn hậu, bà rất hài lòng và trả cho cô một cái giá khá cao.
Khi cầm những đồng tiền đồng đầu tiên do chính tay mình làm ra, Thẩm Tĩnh cảm thấy một sự tự tin chưa từng có. Cô đi mua một ít bông vải, một ít hạt giống rau mùa đông, và không quên mua một con dao săn nhỏ bằng thép tốt để tặng Chu Thạch.
Lúc quay lại chỗ hẹn, cô thấy Chu Thạch đang đứng giữa đám đông, anh trông có vẻ lạc lõng với vẻ ngoài lầm lì của mình. Thẩm Tĩnh đi tới, đưa cho anh một bọc bánh bao nóng hổi: — "Chu đại huynh, huynh ăn chút gì đi. Củi bán hết rồi chứ?"
Chu Thạch gật đầu, ánh mắt anh dịu đi khi thấy cô. Anh đón lấy bánh bao, rồi từ trong ngực áo lấy ra một cây trâm gỗ đơn giản nhưng được mài giũa rất bóng. — "Tôi thấy nó hợp với cô."
Thẩm Tĩnh cầm lấy cây trâm, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cây trâm gỗ mộc mạc không có vàng ngọc, nhưng cô biết đó là tấm lòng của người đàn ông này. Trên đường về, nắng thu trải dài trên những con đường, và dường như, khoảng cách giữa hai trái tim đang dần ngắn lại.