MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThạch Tĩnh An YênChương 7: GIÓ ĐÔNG CHẠM NGÕ

Thạch Tĩnh An Yên

Chương 7: GIÓ ĐÔNG CHẠM NGÕ

634 từ · ~4 phút đọc

Mùa thu ra đi nhanh hơn người ta tưởng. Chỉ sau một đêm mưa phùn kéo dài, những chiếc lá phong đỏ cuối cùng cũng rụng xuống, để lại những cành cây khẳng khiu vươn lên giữa bầu trời xám xịt. Gió mùa đông bắt đầu luồn lách qua những kẽ lá, mang theo cái lạnh tê tái từ phương Bắc tràn về.

Thẩm Tĩnh thức dậy, hơi thở tạo thành một lớp sương mỏng trước mặt. Căn nhà tranh dù đã được Chu Thạch gia cố lại mái nhưng vách đất vẫn không ngăn nổi cái lạnh ngấm vào da thịt. Cô vội vàng khoác thêm chiếc áo bông mới may từ số tiền bán đồ thêu dạo trước. Lớp bông mới dày dặn, ấm áp khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Công việc đầu tiên của buổi sáng mùa đông là nhóm bếp. Thẩm Tĩnh thích nhìn ngọn lửa nhảy múa trong lò, nó mang lại cảm giác sống động giữa sự tĩnh lặng đến hưu quạnh của vùng núi này. Cô đặt một ấm nước lên bếp, rồi bắt đầu chuẩn bị bữa sáng đơn giản với vài củ khoai lang nướng và một bát cháo trắng nóng hổi.

Đang lúc ngồi sưởi ấm bên bếp lửa, cô chợt nhớ đến Chu Thạch. Nhà anh tuy chắc chắn hơn nhưng anh sống một mình, lại thường xuyên lên rừng săn bắn bất kể thời tiết, không biết anh có tự chăm sóc bản thân tử tế không?

Thẩm Tĩnh đứng dậy, đi ra phía sau hiên nhà. Đống củi mà Chu Thạch chặt cho cô vẫn còn cao ngất, được xếp ngay ngắn dưới mái che. Cô cảm thấy lòng mình mềm đi một chút. Người đàn ông này, nói thì ít mà làm thì nhiều, từng hành động nhỏ của anh đều như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim vốn đã nguội lạnh của cô.

Cô quyết định làm món bánh nếp nhân đậu đỏ. Đây là món quà vặt mà cô rất thích ở kiếp trước, vừa ngọt ngào lại vừa giữ ấm cơ thể rất tốt. Thẩm Tĩnh nhào bột nếp thật kỹ, bọc lấy phần nhân đậu đỏ đã được sên kỹ với đường phèn. Những chiếc bánh tròn trịa, trắng ngần được đặt vào xửng hấp. Chẳng mấy chốc, mùi thơm thanh khiết của gạo nếp và vị ngọt của đậu lan tỏa khắp gian bếp.

Khi bánh chín, cô xếp vào một chiếc giỏ tre lót lá chuối, rồi khoác áo đi sang nhà bên cạnh.

Chu Thạch đang ở sau vườn, anh đang dùng những tấm liếp tre để che chắn cho những gốc cây non khỏi bị sương muối làm chết cháy. Thấy Thẩm Tĩnh đến, anh dừng tay, ánh mắt lướt qua chiếc giỏ trên tay cô.

— "Chu đại huynh, mùa đông đến rồi, tôi có làm ít bánh nếp, huynh ăn lúc còn nóng cho ấm bụng."

Chu Thạch nhận lấy chiếc bánh, hơi nóng từ lòng bàn tay cô truyền sang khiến anh khựng lại một nhịp. Anh cắn một miếng, vị dẻo của nếp quyện với vị bùi ngọt của đậu đỏ, nóng hổi và dễ chịu vô cùng.

— "Cảm ơn." – Anh nói, rồi nhìn vào đôi má đỏ ửng vì lạnh của Thẩm Tĩnh. — "Mùa này đừng ra suối giặt đồ nữa, nước lạnh lắm. Để đó, chiều tôi gánh nước về cho."

Thẩm Tĩnh mỉm cười, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết: — "Tôi biết rồi, huynh cũng đừng mải làm quá mà quên giữ ấm đấy."

Sự quan tâm qua lại giữa họ diễn ra tự nhiên như hơi thở. Giữa cái lạnh đầu đông, những chiếc bánh nếp và lời dặn dò giản đơn ấy dường như đã ngăn được cái rét cắt da ngoài kia.