Trời mỗi lúc một lạnh hơn. Những ngày này, Thẩm Tĩnh không thể làm vườn được nữa, cô dành phần lớn thời gian ở trong nhà thêu thùa và dệt vải. Chu Thạch cũng ít lên rừng hơn vì đường mòn trơn trượt và thú rừng cũng đi trú đông cả.
Một buổi chiều, khi Thẩm Tĩnh đang ngồi bên cửa sổ đón chút ánh sáng ít ỏi để thêu nốt tấm khăn tay, thì có tiếng gõ cửa. Không phải tiếng gõ mạnh mẽ của Chu Thạch, mà là tiếng gõ rụt rè, đắn đo.
Mở cửa ra, Thẩm Tĩnh sững sờ. Đứng trước mặt cô là Lý Tôn — người chồng cũ của cô, cùng với mẹ hắn, bà Lý. Bà Lý vẫn diện bộ đồ bằng lụa tốt, đôi mắt vẫn sắc lẹm và đầy vẻ khinh khi như ngày nào.
— "Thẩm Tĩnh, cô sống ở cái xó xỉnh này thật sao?" – Bà Lý mở lời, giọng điệu đầy sự mỉa mai nhưng trong mắt lại có chút ngạc nhiên khi thấy căn nhà tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ, ấm cúng, và đặc biệt là thần sắc của Thẩm Tĩnh tốt hơn rất nhiều so với khi còn ở nhà họ Lý.
Thẩm Tĩnh bình thản đứng ở cửa, không có ý định mời họ vào: — "Tôi đã bị hưu thê, không còn liên quan gì đến nhà họ Lý nữa. Các người đến đây có việc gì?"
Lý Tôn đứng sau lưng mẹ, vẻ mặt hắn đầy vẻ hối lỗi và nhu nhược. Hắn nhìn Thẩm Tĩnh, người vợ mà trước đây hắn chưa từng trân trọng, nay lại thấy cô xinh đẹp một cách mộc mạc và thanh cao đến lạ.
— "Tĩnh nhi... ta... ta nghe nói cô sống khổ cực..." – Lý Tôn lắp bắp.
— "Cô ta sống khổ hay sướng thì liên quan gì đến chúng ta!" – Bà Lý ngắt lời con trai, rồi quay sang Thẩm Tĩnh, hạ giọng. — "Nói thẳng ra, con tiểu thiếp mới cưới của Lý Tôn không biết làm việc nhà, lại còn hỗn hào. Ngươi dù sao cũng đã làm dâu nhà ta ba năm, nếu biết điều thì quay về làm người hầu cận, ta sẽ cho ngươi một miếng cơm ăn, coi như tích đức."
Thẩm Tĩnh nghe xong mà cảm thấy nực cười. Hóa ra họ đến đây không phải vì hối hận, mà vì cần một người hầu hạ "miễn phí" và cam chịu như cô trước đây.
— "Bà Lý, tờ giấy hưu thê vẫn còn đây. Tôi không còn là người của nhà họ Lý. Mời các người về cho."
Bà Lý tức giận, định xông vào mắng nhiếc thì một bóng đen lớn bao trùm lấy cửa nhà. Chu Thạch từ đâu bước tới, trên vai vác một bó củi lớn. Anh đứng chắn trước mặt Thẩm Tĩnh, chiều cao và sự lực lưỡng của anh khiến mẹ con nhà họ Lý phải lùi lại mấy bước.
— "Ai cho các người đến đây làm phiền cô ấy?" – Giọng Chu Thạch trầm và lạnh, mang theo sự đe dọa rõ rệt của một người thợ săn thường xuyên đối mặt với hổ báo.
Lý Tôn nhìn thấy Chu Thạch, vừa sợ hãi vừa có chút ghen tông: — "Ngươi... ngươi là ai? Tại sao lại ở trong nhà vợ ta?"
— "Cô ấy không còn là vợ ngươi." – Chu Thạch gằn giọng, tiến lên một bước. — "Biến đi trước khi tôi mất kiên nhẫn."
Nhìn thấy ánh mắt sắc như dao của Chu Thạch, bà Lý và Lý Tôn không dám nói thêm lời nào, vội vàng quay đầu chạy thẳng. Thẩm Tĩnh nhìn theo họ, lòng không còn chút gợn sóng nào. Cô quay sang nhìn Chu Thạch, người vẫn đang đứng chắn trước cửa như một vị thần hộ mệnh.
— "Cảm ơn huynh, Chu đại huynh."
Chu Thạch không nói gì, anh chỉ lẳng lặng đặt bó củi xuống hiên nhà, rồi quay sang nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn: — "Vào nhà đi, ngoài này lạnh."