MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThạch Tĩnh An YênChương 9: ĐÊM TUYẾT ĐẦU MÙA

Thạch Tĩnh An Yên

Chương 9: ĐÊM TUYẾT ĐẦU MÙA

470 từ · ~3 phút đọc

Đêm đó, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết trắng muốt, nhỏ li ti bay lượn trong không trung rồi đậu lại trên những mái nhà, cành cây. Cả làng quê chìm vào một màu trắng xóa, tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Thẩm Tĩnh ngồi bên bếp lửa, cảm thấy hơi ấm từ bó củi mà Chu Thạch vừa mang sang thật khác biệt. Cô chợt nảy ra ý định nấu món lẩu nấm rừng. Cô còn ít nấm khô từ mùa thu và một miếng thịt khô mà Chu Thạch tặng tuần trước.

Nước lẩu được nấu từ xương heo cô mua hôm đi chợ, thêm vài lát gừng, táo đỏ và nấm rừng thơm lừng. Mùi thơm ngào ngạt lan tỏa, khiến cái lạnh ngoài kia dường như bị đẩy lùi. Cô chuẩn bị hai bộ bát đũa, rồi khoác áo tơi đi sang gõ cửa nhà Chu Thạch.

Lần này, cô không mang đồ sang mà mỉm cười nói: — "Chu đại huynh, tuyết rơi rồi, tôi có nấu một nồi lẩu, huynh sang ngồi cùng cho vui nhé? Ăn một mình thì buồn lắm."

Chu Thạch nhìn vào mắt cô, thấy trong đó là sự chân thành và ấm áp. Anh không từ chối, đi theo cô sang căn nhà nhỏ phía bên kia hàng rào.

Trong gian bếp nhỏ, hai người ngồi đối diện nhau qua nồi lẩu đang bốc khói nghi ngút. Tiếng than nổ lách tách, tiếng nước lẩu sôi ùng ục tạo nên một không khí gia đình mà cả hai đã lâu không được cảm nhận.

Họ vừa ăn vừa uống một chút rượu nếp. Dưới tác động của hơi ấm và chút men rượu, Chu Thạch bắt đầu mở lòng hơn. Anh kể về việc mình từng là một người lính, sau đó trở về quê hương nhưng lại mang danh "khắc thê" nên sống thu mình lại. Thẩm Tĩnh cũng kể về những ước mơ nhỏ bé của mình, về việc cô muốn trồng một vườn hoa mai trước sân nhà.

— "Cô thích hoa mai sao?" – Chu Thạch hỏi.

— "Vâng, hoa mai nở giữa mùa đông, dù lạnh lẽo thế nào vẫn kiên cường tỏa hương. Nó giống như hy vọng vậy." – Thẩm Tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết đang rơi dày.

Chu Thạch nhìn cô, trong lòng anh bỗng dâng lên một khao khát mãnh liệt muốn che chở cho người phụ nữ này mãi mãi. Anh thấy cô không phải là một "hưu thê" bất hạnh, mà là một nhành mai đang lặng lẽ tỏa hương giữa mùa đông cuộc đời mình.

Đêm đó, dưới mái tranh nghèo, hai tâm hồn từng bị tổn thương đã thực sự chạm vào nhau. Tuyết vẫn rơi, gió vẫn thổi, nhưng trong căn nhà ấy, nắng ấm đã bắt đầu chạm đến hiên nhà.