Sau đêm tuyết đầu mùa, cả không gian bao phủ bởi một màu trắng xóa tinh khôi. Sáng sớm, khi Thẩm Tĩnh còn chưa kịp rời khỏi giường, cô đã nghe thấy tiếng "thình thịch" đều đặn ở ngoài sân. Cô khoác thêm áo, tò mò mở cửa nhìn ra.
Dưới làn sương mù mờ ảo, Chu Thạch đang hì hục đào một cái hố khá lớn ngay cạnh bậu cửa sổ của nhà cô. Cạnh đó là một gốc cây già cỗi, rễ bám đầy đất ẩm, cành lá tuy khẳng khiu nhưng trông rất cứng cáp. Thẩm Tĩnh nhận ra đó là một gốc mai rừng già.
"Chu đại huynh, huynh làm gì vậy? Sáng sớm thế này tuyết vẫn còn rơi mà." – Cô vội vã chạy ra, hơi thở hóa thành làn khói trắng.
Chu Thạch dừng nhát cuốc, lau mồ hôi trên trán dù thời tiết đang dưới độ âm. Anh nhìn cô, ánh mắt vẫn trầm lặng nhưng thấp thoáng vẻ quan tâm: "Hôm qua cô nói thích hoa mai. Tôi biết trên đỉnh núi phía sau có một gốc mai già này sống rất khỏe. Sáng nay tôi lên đó bứng về cho cô."
Thẩm Tĩnh sững sờ. Đỉnh núi phía sau vốn dĩ dốc đứng và trơn trượt, nhất là sau một đêm tuyết rơi. Để bứng được gốc cây này mang về, chắc chắn anh đã phải dậy từ lúc trời còn tối mịt và tốn không ít công sức. Lòng cô trào dâng một cảm xúc khó tả, vừa xót xa vừa ấm áp.
"Huynh... huynh thật là... lỡ trượt chân thì sao? Mau vào nhà sưởi ấm đã."
Chu Thạch lắc đầu, kiên trì lấp đất cho xong: "Cây này phải trồng ngay mới sống được. Cô vào nhà đi, gió lạnh lắm."
Thẩm Tĩnh không vào nhà. Cô chạy vào bếp, lấy ra một chậu than hồng đặt ngay hiên nhà để anh có hơi ấm, rồi cô bắt đầu chuẩn bị một bữa sáng thật nóng. Cô nấu món mì sợi thủ công, sợi mì dai được cán từ bột mì loại tốt, nước dùng được hầm từ xương sườn heo còn sót lại, thêm vài lát hành xanh và một quả trứng ốp lết vàng ươm.
Khi Chu Thạch hoàn thành việc trồng cây, Thẩm Tĩnh kéo anh ngồi xuống hiên nhà. Cô đưa cho anh một chiếc khăn ấm để lau tay: "Ăn bát mì này đi huynh. Huynh mà ngã bệnh thì ai sửa mái nhà cho tôi nữa?"
Chu Thạch cầm bát mì, cảm nhận hơi nóng lan tỏa từ đôi bàn tay. Anh nhìn nhành mai đã đứng vững trước cửa sổ nhà Thẩm Tĩnh, rồi nhìn người phụ nữ đang ân cần bên cạnh. Trong cuộc đời đầy gió sương của một người lính giải ngũ như anh, đây là lần đầu tiên có người lo lắng cho anh từng miếng ăn, giấc ngủ như thế này.
"Tĩnh nhi..." – Anh khẽ gọi tên cô lần đầu tiên. — "Cảm ơn cô."
Thẩm Tĩnh hơi đỏ mặt, cô cúi đầu tránh ánh mắt của anh: "Chỉ là bát mì thôi mà. Huynh mới là người đáng được cảm ơn."
Mùa đông năm nay, dù tuyết có dày đến đâu, Thẩm Tĩnh cũng không còn thấy cô đơn nữa. Nhành mai rừng kia sẽ là minh chứng cho một sự khởi đầu mới, mạnh mẽ và kiên cường.