Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, chẳng mấy chốc mà không khí Tết đã bắt đầu len lỏi vào từng ngõ nhỏ trong làng. Người dân bắt đầu đi chợ mua sắm vải vóc, đồ khô và viết câu đối đỏ.
Thẩm Tĩnh vốn là một người phụ nữ khéo léo. Dù chỉ sống một mình, cô vẫn muốn chuẩn bị một cái Tết thật tươm tất. Cô dành mấy ngày liền để làm các loại bánh mứt truyền thống: mứt gừng cay nồng, mứt bí trắng ngần và đặc biệt là món bánh tổ – một loại bánh tượng trưng cho sự thăng tiến và bình an.
Chu Thạch những ngày này cũng bận rộn không kém. Anh giúp Thẩm Tĩnh chẻ củi dự trữ cho cả tháng Giêng, rồi lại leo lên mái nhà kiểm tra một lần nữa. Anh còn mang sang cho cô một miếng thịt đùi heo rừng săn chắc và một đôi gà rừng béo tốt.
"Chu đại huynh, Tết này huynh có kế hoạch gì chưa?" – Thẩm Tĩnh vừa hỏi vừa dán những bông hoa giấy màu đỏ lên cửa sổ.
Chu Thạch đang mài lại lưỡi dao săn, anh dừng tay, trầm mặc một hồi: "Năm nào cũng vậy, một mình một mâm cơm, cúng bái cha mẹ rồi thôi."
Nghe giọng nói có phần cô độc của anh, Thẩm Tĩnh thấy lòng mình thắt lại. Cô chợt nảy ra một ý định: "Vậy... năm nay huynh sang đây ăn Tết cùng tôi được không? Tôi chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, một mình ăn không hết sẽ hỏng mất, phí lắm."
Chu Thạch ngước lên nhìn cô. Anh thấy trong đôi mắt ấy sự mong chờ chân thành. Anh hiểu, cô cũng giống anh, đều là những tâm hồn cô độc đang nương tựa vào nhau.
"Nếu cô không chê tôi là kẻ 'khắc thê' vận rủi, tôi sẽ sang."
Thẩm Tĩnh bước tới, đặt bàn tay nhỏ bé lên cánh tay săn chắc của anh: "Đừng bao giờ nói vậy nữa. Huynh là người tốt nhất mà tôi từng gặp. Vận rủi hay không là do lòng người, mà lòng tôi thấy ở bên huynh rất bình yên."
Đêm giao thừa, tuyết vẫn rơi lả tả ngoài sân nhưng trong căn nhà nhỏ của Thẩm Tĩnh lại ấm áp vô cùng. Trên bàn thờ, hương trầm tỏa khói nghi ngút. Dưới nhà, nồi bánh chưng (bánh tét kiểu cổ) đang sôi sùng sục trên bếp lửa.
Thẩm Tĩnh và Chu Thạch ngồi đối diện nhau. Cô rót cho anh một chén rượu nếp ấm. Họ không nói nhiều về những đau khổ trong quá khứ, thay vào đó là những dự định cho mùa xuân tới: trồng thêm loại rau gì, nuôi thêm mấy con vịt, và có lẽ là cùng nhau sửa sang lại hàng rào nứa cho vững chắc hơn.
Tiếng pháo nổ từ phía đầu làng vọng lại báo hiệu thời khắc giao thừa đã điểm. Thẩm Tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nhành mai rừng Chu Thạch trồng đã bắt đầu lấm tấm những nụ nhỏ li ti. Cô thầm ước nguyện, mong cho sự bình yên này sẽ kéo dài mãi mãi.