Tết vừa qua đi, một trận bão tuyết lớn bất ngờ đổ ập xuống vùng núi. Gió rít qua từng kẽ lá như tiếng thú dữ gào thét. Trong những ngày này, ngay cả những người thợ săn lão luyện nhất cũng không dám vào rừng sâu.
Thế nhưng, Chu Thạch vì muốn tìm một loại thảo dược quý để trị chứng đau khớp mỗi khi trời lạnh của Thẩm Tĩnh, đã một mình lén lên núi từ sớm. Khi trời đã sụp tối mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh trở về, Thẩm Tĩnh bắt đầu đứng ngồi không yên. Cô cầm đèn lồng, quấn khăn thật kỹ, định đi ra cổng chờ thì thấy một bóng đen lảo đảo từ phía con đường mòn đi tới.
"Chu đại huynh!" – Thẩm Tĩnh hét lên, chạy tới đỡ lấy anh.
Chu Thạch người đầy tuyết, gương mặt tái nhợt vì lạnh. Một bên cánh tay anh bị máu thấm đỏ cả lớp áo bông dày, có lẽ là do trượt chân vào vách đá hoặc bị thú rừng tấn công. Anh hơi lịm đi, dựa hẳn vào vai Thẩm Tĩnh.
Với sức mạnh phi thường của một người phụ nữ đang lo lắng cho người mình thương, Thẩm Tĩnh dìu được Chu Thạch vào nhà. Cô nhanh chóng nhóm thêm lửa, cởi bỏ lớp áo đẫm máu của anh. Vết thương ở vai khá sâu, máu vẫn còn rỉ ra.
Thẩm Tĩnh không hề sợ hãi. Cô bình tĩnh lấy rượu mạnh để rửa vết thương, rồi dùng những loại thuốc mỡ mà Chu Thạch từng tặng cô để bôi lên. Cô dùng vải sạch băng bó cẩn thận cho anh. Suốt quá trình đó, Chu Thạch chỉ nghiến răng chịu đau, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Thẩm Tĩnh với vẻ kinh ngạc.
"Sao cô... không sợ máu?" – Anh thào thào hỏi.
"Ở bên huynh, tôi chẳng sợ gì cả. Huynh vì tôi mà bị thương, tôi còn lòng dạ nào mà sợ nữa?" – Nước mắt Thẩm Tĩnh bắt đầu rơi, thấm vào lớp băng gạc.
Đêm đó, Thẩm Tĩnh không ngủ. Cô ngồi bên giường, thỉnh thoảng lại thay khăn ấm chườm trán cho anh khi anh bắt đầu lên cơn sốt. Trong cơn mê sảng, Chu Thạch nắm chặt lấy tay cô, miệng lẩm bẩm: "Đừng đi... đừng bỏ ta một mình..."
Thẩm Tĩnh siết chặt tay anh, khẽ thì thầm bên tai: "Tôi ở đây, tôi sẽ không đi đâu cả. Chu Thạch, tôi sẽ ở lại đây với huynh."
Sáng hôm sau, khi tia nắng hiếm hoi của mùa đông chiếu vào phòng, Chu Thạch mở mắt ra. Anh thấy Thẩm Tĩnh đang ngủ gục bên cạnh giường, tay vẫn nắm chặt lấy tay anh. Anh cảm nhận được vết thương đã bớt đau, và hơn hết, tâm hồn anh dường như đã được chữa lành hoàn toàn.
Anh biết, kể từ giây phút này, cuộc đời anh đã chính thức sang một trang mới. Một trang sách mà ở đó, anh không còn là "kẻ bị nguyền rủa", mà là một người đàn ông có một gia đình thực sự để bảo vệ.