Sau trận ốm và vết thương nặng ở vai, Chu Thạch mất gần nửa tháng mới có thể hoàn toàn bình phục. Trong suốt thời gian đó, Thẩm Tĩnh gần như dành trọn tâm sức để chăm sóc anh. Cô không quản ngại sương gió, hằng ngày sắc thuốc, nấu những món canh bổ dưỡng để anh lấy lại sức.
Chính sự tận tụy này đã làm tan chảy hoàn toàn tảng băng cuối cùng trong lòng người đàn ông lầm lì ấy. Một buổi sáng, khi nắng xuân đầu mùa bắt đầu len lỏi qua những đám mây xám, chiếu rọi xuống nhành mai rừng trước hiên nhà – nhành mai mà Chu Thạch đã suýt mất mạng để mang về – những nụ hoa bắt đầu bung nở, trắng muốt và thanh khiết.
Chu Thạch bước ra hiên, vai anh vẫn còn hơi cứng nhưng tinh thần đã minh mẫn hơn nhiều. Anh thấy Thẩm Tĩnh đang đứng dưới gốc mai, đưa tay hứng lấy một cánh hoa vừa rụng. Khung cảnh ấy đẹp đến mức anh muốn thời gian dừng lại mãi mãi.
— "Tĩnh nhi." – Anh khẽ gọi.
Thẩm Tĩnh quay lại, nụ cười rạng rỡ như nắng xuân: — "Chu đại huynh, huynh đã thấy chưa? Hoa mai nở rồi. Lời huynh nói đúng thật, gốc mai này sức sống rất mãnh liệt."
Chu Thạch bước tới đứng cạnh cô, hơi ấm từ cơ thể anh khiến Thẩm Tĩnh cảm thấy bình yên đến lạ. Anh im lặng một hồi lâu, rồi bỗng nhiên lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun, được chạm khắc hoa văn rất tinh xảo – công sức của anh trong những ngày dưỡng thương không thể ra ngoài.
— "Đây là gỗ lấy từ lõi cây cổ thụ trên đỉnh núi. Tôi... tôi đã mài nó rất lâu." – Anh mở hộp, bên trong là một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ mun, đầu trâm là hình một nhành mai đang nở. — "Tôi không có vàng bạc, cũng không có lời hay ý đẹp. Nhưng nếu cô không chê, tôi muốn dùng cuộc đời còn lại để che chở cho cô. Thẩm Tĩnh, cô có nguyện ý cùng tôi chăm sóc gốc mai này mãi mãi không?"
Thẩm Tĩnh đứng lặng người. Cô đã từng trải qua một cuộc hôn nhân đầy toan tính và ghẻ lạnh, nhưng chưa bao giờ cô được nghe một lời cầu hôn chân thành và vững chãi đến thế. Chiếc trâm gỗ tuy đơn sơ nhưng nó chứa đựng cả sinh mạng và tình cảm của một người đàn ông trung thực.
Nước mắt cô khẽ rơi, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc: — "Tôi nguyện ý. Chu Thạch, từ nay về sau, huynh ở đâu, nhà của tôi ở đó."
Chu Thạch nhẹ nhàng cài chiếc trâm lên mái tóc cô. Dưới gốc mai đang tỏa hương, hai trái tim từng bị tổn thương đã thực sự tìm thấy bến đỗ. Không có kèn trống linh đình, chỉ có tiếng gió xuân thì thầm qua kẽ lá, chứng kiến cho lời thề nguyền giản đơn mà nặng tựa thái sơn.