Biển cả vào mùa biển động không dành cho những kẻ yếu tim. Những con sóng lừng lững như những dãy núi đen kịt, liên tục chồm lên, vỗ sầm sập vào mạn con tàu đánh cá cũ nát đang oằn mình giữa vịnh Thái Bình. Tiếng động cơ nổ rền rĩ, nhả ra từng luồng khói đen đặc, hòa lẫn vào bóng tối mênh mông của đại dương.
Trong khoang tàu chật chội, mùi dầu máy nồng nặc quyện với mùi mồ hôi, mùi thức ăn ôi thiu và cả mùi của nỗi sợ hãi. Hơn ba mươi con người nằm la liệt, co quắp trên sàn gỗ ẩm thấp. Họ là những kẻ không căn cước, những người đi tìm "vùng đất hứa" với giấc mơ đổi đời, nhưng giờ đây trông không khác gì những món hàng bị vứt bỏ.
Hàn Thiên ngồi tách biệt ở một góc tối sát vách tàu. Anh không nằm, cũng không nhắm mắt. Đôi mắt Thiên lạnh lùng và khô khốc, nhìn trân trân vào khoảng không. Ở tuổi hai mươi tư, gương mặt anh mang một nét thư sinh nhưng lại toát lên sự già dặn đến đáng sợ. Thiên không giống những kẻ còn lại ở đây – những người đang run rẩy cầu nguyện mỗi khi con tàu bị sóng nhấc bổng lên. Trong tay Thiên không có gì ngoài một chiếc ba lô sờn cũ, bên trong đựng một chiếc laptop Dell đời cũ đã tróc sơn và vài bộ quần áo lấm lem.
Nhưng trong bộ não của Thiên là cả một kho tàng. Anh là một thiên tài toán học bị văng ra khỏi guồng quay của xã hội thượng lưu sau một biến cố gia đình thảm khốc. Khi căn nhà ở quê nhà bị niêm phong, khi cha mẹ anh gục ngã dưới sức nặng của những khoản nợ không lối thoát, Thiên hiểu rằng thế giới này không được vận hành bởi đạo đức, mà bởi những dòng tiền và sự thao túng.
“Này, uống chút nước đi.”
Một giọng nói khàn khàn vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Thiên. Đó là Lão Lục, một kẻ môi giới người vượt biên có thâm niên. Lão đưa cho Thiên một chai nước nhựa đã vơi một nửa. Thiên nhận lấy, khẽ gật đầu nhưng không uống ngay.
“Mày có vẻ khác bọn nó,” Lão Lục châm một điếu thuốc, đốm lửa đỏ lập lòe soi rõ khuôn mặt đầy sẹo. “Bọn nó mơ về những sòng bạc rực rỡ, về những cọc tiền đô la rơi xuống đầu. Còn mày, tao thấy mày nhìn biển như nhìn một con mồi.”
Thiên khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến ánh mắt. “Tiền không rơi xuống đầu ai cả, lão Lục. Tiền chỉ di chuyển từ túi của kẻ ngu ngốc sang túi của người có kịch bản.”
Lão Lục cười khà khà, phả ra một ngụm khói đục ngầu. “Triết lý đấy! Nhưng ở Thành phố Ánh sáng – nơi mày sắp đến – kịch bản của mày có thể bị xé nát trong một nốt nhạc nếu mày không có máu lạnh. Ở đó, người ta gọi đó là ‘Thánh địa’, nhưng với tao, đó là một cái lò mổ khổng lồ.”
Con tàu lại rung lên bần bật. Một tiếng rắc lớn vang lên từ mạn tàu khiến đám người trong khoang la hét thất thanh. Một người đàn bà bắt đầu khóc lóc thảm thiết, gọi tên những đứa con. Thiên vẫn ngồi yên như một pho tượng. Anh cảm thấy sự sợ hãi của họ thật vô ích. Nỗi sợ là thứ cảm xúc lãng phí nhất trên đời. Nó làm mờ đi lý trí và ngăn cản con người nhìn thấy những kẽ hở của cơ hội.
Thiên đứng dậy, lách qua những thân hình đang co quắp để đi lên boong tàu. Anh cần không khí lạnh để tỉnh táo.
Gió biển quật mạnh vào mặt Thiên, đem theo vị mặn chát của muối. Phía xa kia, đường chân trời vẫn là một màu đen thăm thẳm, nhưng Thiên biết, đằng sau sự tăm tối đó là một vương quốc đang chờ đợi anh. Đó là nơi luật pháp bị xóa nhòa bởi những con số, nơi một kẻ vô danh có thể trở thành "Thái tử" nếu biết cách điều khiển những sợi dây vô hình của lòng tham.
Thiên mở ba lô, chạm tay vào lớp vỏ nhựa thô ráp của chiếc laptop. Đây là vũ khí duy nhất của anh. Trong suốt những ngày lang bạt trước khi lên tàu, anh đã hoàn thiện một thuật toán mà anh gọi là "Lưới Nhện". Đó không phải là một chương trình máy tính đơn thuần, mà là một mô hình tâm lý tội phạm được số hóa. Nó có thể phân tích hành vi của hàng triệu người dùng trên mạng, tìm ra điểm yếu nhất trong tâm hồn họ – sự cô đơn, lòng tham hay nỗi sợ hãi – để rồi tấn công vào đó bằng những kịch bản không thể chối từ.
“Ta sẽ không chỉ là một kẻ kiếm tiền lẻ,” Thiên thì thầm vào cơn gió đại dương. “Ta sẽ xây dựng một vương triều. Một vương triều mà ở đó, ta là người duy nhất giữ chìa khóa.”
Đúng lúc đó, từ phía đài chỉ huy, tiếng của gã thuyền trưởng vang lên đầy phấn khích: “Nhìn kìa! Những ngọn hải đăng của Beacon! Chúng ta sắp tới rồi!”
Thiên nhìn về phía xa. Một vệt sáng mờ ảo bắt đầu xuất hiện trên mặt biển. Đó không phải là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của những tòa tháp sòng bạc cao vút, của những trung tâm dữ liệu khổng lồ hoạt động xuyên màn đêm. Thành phố Ánh sáng hiện ra như một ảo ảnh lung linh nhưng đầy ma quái giữa đại dương.
Thiên siết chặt quai ba lô. Trái tim anh, vốn tưởng đã nguội lạnh sau những biến cố, bỗng đập nhanh một nhịp. Không phải vì sợ, mà vì sự hưng phấn của một đấu sĩ sắp bước vào đấu trường.
Con tàu đánh cá bắt đầu giảm tốc, len lỏi vào một vùng nước tĩnh lặng hơn, nơi có những chiếc xuồng cao tốc đang chờ sẵn để trung chuyển "hàng". Trong bóng tối, những bóng người lầm lũi di chuyển, súng tiểu liên vắt vẻo bên hông. Đây là vùng đệm, nơi mà quyền lực của súng đạn và quyền lực của tiền bạc giao thoa.
Hàn Thiên bước xuống xuồng. Khi đôi bàn chân anh chạm vào vùng đất cát của hải cảng không chính thống, một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ngoảnh lại nhìn con tàu cũ nát lần cuối – sợi dây liên kết cuối cùng với quá khứ nghèo hèn và đau thương của mình.
“Chào mừng đến với Beacon, Thái tử trẻ tuổi,” Lão Lục nói vọng theo, giọng nói đầy ẩn ý mỉa mai.
Thiên không đáp. Anh bước đi vững chãi về phía ánh đèn neon rực rỡ phía trước. Anh không biết rằng, kể từ giây phút này, cái tên Hàn Thiên sẽ dần biến mất, và thay vào đó là một huyền thoại đáng sợ về một "Thái Tử" – kẻ đứng đầu một đế chế sẽ làm rung chuyển cả thế giới ngầm trong một thập kỷ tới.
Đêm hôm đó, Beacon vẫn rực rỡ ánh đèn như mọi khi. Những con bạc vẫn say sưa trên những bàn roulette, những nạn nhân vẫn ngây thơ trả lời những tin nhắn "thả thính" trên mạng, mà không hề biết rằng, "kẻ săn mồi" vĩ đại nhất vừa đặt chân lên lãnh địa của họ.
Bình minh của một kỷ nguyên đen tối chính thức bắt đầu.