Thành phố Beacon không đón chào những kẻ mới đến bằng hoa hồng. Nó đón họ bằng sự ngột ngạt của khói bụi, tiếng còi xe inh ỏi và cái nhìn cảnh giác từ những gã bảo kê xăm trổ đứng dọc các con phố sầm uất. Hàn Thiên bước đi trên vỉa hè lát đá nứt nẻ, đôi giày vải đã sũng nước biển từ đêm qua bắt đầu khô lại, để lại những vệt muối trắng xóa.
Anh dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ nằm sâu trong con ngõ nhỏ của khu "Chợ Xám". Đây là nơi trú ngụ của những kẻ nằm ngoài vòng pháp luật, những tay thợ sửa máy tính dạo và những gã hacker hết thời. Thiên đẩy cánh cửa kính mờ đục, tiếng chuông gió gỉ sét vang lên một âm thanh khô khốc.
Bên trong, không gian nồng nặc mùi thiếc hàn và nhựa cháy. Một gã đàn ông trung niên, bụng phệ, đeo chiếc kính lúp trên mắt đang cặm cụi với một bảng mạch điện tử. Gã không thèm ngước nhìn lên, chỉ hất hàm: “Muốn sửa gì thì để đó. Ba ngày sau quay lại.”
Thiên không nói gì. Anh lẳng lặng bước tới, đặt chiếc ba lô lên mặt bàn gỗ đầy vết trầy xước. Anh rút chiếc laptop Dell cũ kỹ ra, mở màn hình lên. “Tôi không đến để sửa. Tôi đến để thuê băng thông mạng cực đại và một cổng IP không dấu vết.”
Gã đàn ông dừng tay, gỡ chiếc kính lúp xuống, nheo mắt nhìn Thiên từ đầu đến chân. Cái nhìn của gã dừng lại rất lâu ở chiếc máy tính cũ nát – một món đồ trông như vừa được nhặt từ bãi rác công nghệ. “Thằng nhóc, mày biết mày đang nói gì không? Cổng IP sạch ở khu này giá không rẻ. Và cái đống sắt vụn kia của mày thì làm được trò trống gì? Chơi game nông trại à?”
Hàn Thiên vẫn giữ vẻ mặt bình thản như mặt nước hồ mùa thu. Anh xoay màn hình máy tính về phía gã đàn ông, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím đã mờ hết chữ. Một cửa sổ dòng lệnh hiện ra, các dòng mã màu xanh chạy dọc màn hình với tốc độ chóng mặt.
Chỉ trong mười giây, chiếc radio cũ kỹ đặt bên cạnh gã đàn ông bỗng phát ra tiếng rè rè, rồi đột ngột chuyển sang phát một đoạn hội thoại riêng tư của ai đó đang nói chuyện điện thoại ở tòa nhà đối diện. Ngay sau đó, màn hình tivi treo trên tường cũng bắt đầu nhảy loạn xạ, hiện lên dòng chữ trắng trên nền đen: “Sự im lặng đắt giá hơn lời nói.”
Gã đàn ông há hốc mồm, chiếc nhíp trên tay rơi xuống bàn cái "cạch". Gã bật dậy, vội vàng nhìn ra cửa để chắc chắn không có ai theo dõi. “Mày… mày là ai? Làm thế nào mày chọc thủng được tường lửa của mạng khu vực này bằng cái máy nát đó?”
“Tốc độ của thanh kiếm không nằm ở vỏ bao, mà nằm ở bàn tay người sử dụng,” Thiên lạnh lùng đóng máy lại. “Tôi cần một chỗ ngồi trong vòng 48 tiếng. Không ai được làm phiền. Đổi lại, tôi sẽ chỉ cho ông cách xử lý đống linh kiện bị lỗi mà ông đang loay hoay suốt cả buổi sáng.”
Gã đàn ông nhìn Thiên với ánh mắt vừa e dè vừa thán phục. Gã hiểu rằng mình vừa chạm mặt một kẻ không tầm thường. Gã dẫn Thiên vào một căn phòng nhỏ phía sau, chất đầy những thùng carton cũ. Giữa phòng là một bộ bàn ghế gỗ đơn sơ và một đường truyền cáp quang lộ thiên. “Tao là Lão A. Ở đây mày an toàn, miễn là mày có tiền trả tiền điện.”
Hàn Thiên ngồi xuống, bóng tối của căn phòng bao trùm lấy anh, chỉ còn ánh sáng xanh le lói từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt góc cạnh. Anh bắt đầu công việc.
Ngón tay Thiên nhảy múa trên bàn phím với một nhịp điệu kỳ lạ, giống như một nghệ sĩ dương cầm đang chơi một bản giao hưởng của quỷ dữ. Anh không tấn công vào các ngân hàng hay các hệ thống an ninh phức tạp. Mục tiêu của anh là "Cảm xúc con người".
Thuật toán "Lưới Nhện" bắt đầu bung ra. Nó len lỏi vào các hội nhóm độc thân, các diễn đàn đầu tư tài chính mạo hiểm, và cả những trang web của những người già cô đơn đang tìm kiếm sự an ủi. Thiên tạo ra hàng nghìn tài khoản ảo cùng một lúc. Nhưng chúng không phải là những con bot vô hồn. Mỗi tài khoản đều có một lịch sử, một gương mặt (được AI tạo ra hoàn hảo) và một tính cách riêng biệt.
Thiên đang dệt nên một mạng lưới của những giấc mơ.
“Lòng tham luôn bắt đầu từ sự thiếu hụt,” Thiên thầm nghĩ. Anh bắt đầu thả những "viên mồi" đầu tiên. Đó là những thông tin về một dự án đầu tư mang tên Vương Tử – một quỹ phát triển công nghệ giả tưởng hứa hẹn lợi nhuận khổng lồ.
Trong khi Thiên đang mải mê với những dòng lệnh, Lão A thỉnh thoảng lại ghé mắt nhìn qua khe cửa. Gã thấy chàng thanh niên kia không hề ăn, không hề uống, suốt mười tiếng đồng hồ liền. Thiên ngồi đó, lưng thẳng tắp, đôi mắt phản chiếu những con số nhảy múa. Lão A có cảm giác mình đang nhìn thấy một vị thánh… hoặc một ác quỷ đang thai nghén một thế giới mới.
Đến nửa đêm ngày thứ nhất, màn hình máy tính của Thiên bắt đầu hiện lên những thông báo màu xanh lá cây liên tục. Tài khoản 001: Đã cắn câu. 5.000 USD. Tài khoản 042: Đã chuyển tiền cọc. 12.000 USD. Tài khoản 115: Đã xác thực đầu tư. 50.000 USD.
Những con số bắt đầu nhảy vọt. Tiền bắt đầu chảy vào các ví điện tử ẩn danh mà Thiên đã thiết lập qua bảy lớp bảo mật tại các quốc gia khác nhau. Đây chưa phải là mục đích cuối cùng, nhưng nó là nguồn nhiên liệu cần thiết để Thiên thực hiện bước tiếp theo: Tiếp cận với những "ông chủ" thực sự của Beacon.
Ngày thứ hai, một chiếc xe sedan màu đen bóng loáng dừng lại trước cửa tiệm của Lão A. Hai gã đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm bước xuống. Chúng không giống những gã bảo kê rẻ tiền, mà toát ra mùi của quyền lực và thuốc súng.
Lão A run rẩy chạy ra đón khách. Một trong hai gã đưa ra một tấm thẻ có in hình vương miện màu vàng. “Chúng ta nhận được tín hiệu có kẻ đang ‘đào trộm’ trong khu vực này. Ai đang ở phía sau?”
Lão A nhìn vào căn phòng nhỏ, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Lão biết nếu khai ra Thiên, lão có thể giữ mạng, nhưng lão cũng biết kẻ ở bên trong kia có thể làm những điều kinh khủng hơn với cuộc đời lão chỉ bằng một phím bấm.
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Hàn Thiên bước ra, chiếc laptop đã nằm gọn trong ba lô. Anh nhìn thẳng vào hai gã đàn ông, không một chút nao núng. “Các ông đến sớm hơn tôi nghĩ mười lăm phút.”
Gã mặc vest nhướng mày, bàn tay đặt hờ lên hông nơi giấu khẩu súng ngắn. “Mày là kẻ đã đánh sập cổng thanh toán của sòng bạc Kim Mã đêm qua để ‘mượn’ đường truyền?”
“Tôi không đánh sập. Tôi chỉ tối ưu hóa nó để các ông không bị thất thoát thêm mười triệu đô nữa từ cuộc tấn công của nhóm hacker phương Tây,” Thiên thản nhiên đáp. Anh giơ một chiếc USB nhỏ lên. “Trong này là bằng chứng, và cũng là kịch bản để các ông lấy lại gấp đôi số đó. Đưa tôi đến gặp người đứng đầu Tập đoàn. Tôi có một bản hợp đồng mà các ông không thể từ chối.”
Hai gã đàn ông nhìn nhau. Sự tự tin của Thiên khiến chúng cảm thấy bất an. Ở cái thành phố này, kẻ mạnh nhất không phải kẻ cầm súng, mà là kẻ nắm giữ thông tin.
“Đi theo chúng tao,” gã vest đen lạnh lùng nói.
Hàn Thiên bước ra khỏi tiệm của Lão A, bỏ lại sau lưng sự ẩm thấp và mùi thiếc cháy. Anh bước lên chiếc xe sang trọng, bắt đầu hành trình đi vào tâm điểm của quyền lực đen.
Chiếc xe lăn bánh, để lại Lão A đứng nhìn theo ngơ ngác. Trên bàn làm việc của lão, chiếc laptop cũ của Thiên đã biến mất, nhưng trên màn hình máy tính của lão hiện lên một dòng thông báo: “Tiền thuê mặt bằng đã được thanh toán. Gấp mười lần.”
Bên trong chiếc xe sedan, Hàn Thiên nhìn ra cửa sổ, thấy bóng mình phản chiếu trên kính. Một gã thanh niên không quá khứ, không thân phận, chỉ với một chiếc máy tính cũ, đang chuẩn bị bước vào cuộc chơi của những con hổ.
Đêm hôm đó, ánh đèn của Beacon dường như rực rỡ hơn bao giờ hết. Nhưng trong mắt Thiên, đó chỉ là những đốm lửa sắp bị cơn bão của anh nuốt chửng. Một chương mới sắp mở ra, nơi lòng tin được định giá bằng máu và những bản hợp đồng nô lệ.