Chiếc sedan đen bóng lướt đi êm ái qua những con phố rực rỡ ánh đèn neon của thành phố Beacon, rồi đột ngột rẽ vào một con đường riêng biệt, dẫn thẳng lên đỉnh đồi – nơi tọa lạc của những dinh thự xa hoa được canh phòng cẩn mật. Hàn Thiên ngồi ở ghế sau, ánh mắt anh không dừng lại ở những hàng cây được cắt tỉa cầu kỳ hay những vọng gác đầy lính vũ trang. Anh đang quan sát sự phản chiếu của chính mình trên cửa kính: lạnh lùng, tĩnh lặng và không một chút gợn sóng.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa biệt thự mang kiến trúc Gothic u ám nhưng đầy uy quyền. Hai gã vest đen dẫn Thiên đi dọc theo một hành lang dài, nơi những bức họa cổ điển treo san sát, tỏa ra mùi của sự giàu sang lâu đời và cả mùi của sự mục nạt. Điểm đến là một thư viện rộng lớn, nơi hơi ấm từ lò sưởi không đủ để xua tan cái lạnh lẽo tỏa ra từ người đàn ông đang ngồi phía sau bàn làm việc bằng gỗ mun.
Đó là Lâm Tôn, kẻ được mệnh danh là "Ngài Cố vấn" – bộ não đứng sau các hoạt động tài chính phức tạp của thế giới ngầm tại Beacon. Ông ta đã ngoài sáu mươi, mái tóc bạc trắng chải chuốt kỹ lưỡng, đôi mắt chim ưng nheo lại nhìn Thiên như đang định giá một món hàng lạ.
“Ngồi đi,” Lâm Tôn nói, giọng trầm đục nhưng đầy uy lực. “Mày là đứa trẻ đã dám ‘hack’ vào hệ thống của chúng tao để để lại một lời nhắn nhủ?”
Hàn Thiên không vội vàng ngồi xuống. Anh thong thả đặt chiếc ba lô sờn cũ lên mặt bàn gỗ bóng loáng, một sự tương phản nực cười giữa vẻ nghèo nàn của anh và sự xa xỉ của căn phòng. “Tôi không đến để xin lỗi, Ngài Lâm. Tôi đến để đề nghị một sự cứu rỗi cho hệ thống thanh khoản đang rò rỉ của ông.”
Lâm Tôn cười nhạt, tay xoay xoay chiếc nhẫn hồng ngọc trên ngón tay cái. “Cứu rỗi? Ở thành phố này, người ta dùng súng để giải quyết vấn đề, không phải dùng một chiếc laptop đời cũ.”
“Súng chỉ có thể giết người, nhưng không thể bắt tiền đẻ ra tiền trong bóng tối,” Thiên đáp trả, ánh mắt trực diện không hề lùi bước. Anh mở máy tính, lướt nhanh những dòng code mà anh đã chuẩn bị sẵn trên xe. “Hệ thống của các ông đang bị các cơ quan tài chính quốc tế gắn cờ đỏ. Các dòng tiền từ sòng bạc và buôn lậu đang bị nghẽn lại tại các ngân hàng trung gian. Nếu không có một hệ thống ‘tẩy’ mới, đế chế của ông sẽ chết ngạt vì chính số tiền của mình.”
Thiên đẩy màn hình về phía Lâm Tôn. Trên đó không phải là những dòng code khô khan, mà là một bản đồ nhiệt về dòng chảy tiền tệ toàn cầu, với những kẽ hở mà chỉ một thiên tài toán học mới có thể nhìn ra. “Tôi gọi nó là ‘Cổng Vương Tử’. Nó chia nhỏ dòng tiền ra hàng tỷ mảnh, luân chuyển chúng qua hàng triệu tài khoản ảo thông qua các kịch bản lừa đảo đầu tư, rồi tập hợp lại thành tiền sạch tại những thiên đường thuế không dấu vết. Không ai có thể truy quét, vì bản chất của nó là sự hỗn loạn có tính toán.”
Lâm Tôn im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Ông ta là một con cáo già, ông ta hiểu cái giá trị khủng khiếp của thứ mà chàng thanh niên này đang nắm giữ. Nếu thực sự có một hệ thống như vậy, ông ta sẽ trở thành kẻ thống trị không vương miện. Nhưng Lâm Tôn cũng biết, những thứ thiên tài thường đi kèm với sự nguy hiểm.
“Mày muốn gì?” Lâm Tôn hỏi, đôi mắt ánh lên vẻ sắc lạnh.
“Sự bảo hộ tuyệt đối, một ngân sách không giới hạn để xây dựng đội ngũ, và 30% lợi nhuận từ những dòng tiền được tẩy sạch,” Thiên đưa ra điều kiện một cách dứt khoát.
Lâm Tôn bật cười, tiếng cười khô khốc vang vọng khắp thư viện. “30%? Mày quá ngạo mạn rồi, nhóc con. Ở đây, giá mạng của mày còn không đáng một xu, vậy mà mày dám đòi chia phần với tao?”
Vừa dứt lời, gã bảo kê đứng sau Thiên đột ngột rút một con dao găm sắc lẹm, ấn mạnh lưỡi dao vào cổ anh. Một dòng máu đỏ tươi rỉ ra, thấm vào cổ áo sơ mi trắng đã sờn màu. Thiên cảm nhận được cái lạnh của thép, nhưng cơ mặt anh không hề rung chuyển. Nhịp tim anh thậm chí còn chậm lại.
“Ngài Lâm, nếu tôi chết, thuật toán sẽ tự hủy trong vòng năm phút. Toàn bộ số tiền đang kẹt trong cổng thanh toán của các ông sẽ bị khóa vĩnh viễn và gửi thông báo trực tiếp đến Cục điều tra quốc tế. Ông có thể giết tôi, nhưng ông sẽ phải chôn cùng tôi cả vương quốc này.”
Lâm Tôn nheo mắt. Ông ta đang tìm kiếm một tia sợ hãi, một sự dao động trong mắt Thiên, nhưng ông ta thất bại. Chàng trai trẻ này đã chết một lần trong đêm con tàu vượt biên gặp bão, hoặc có lẽ đã chết từ ngày cha mẹ anh gieo mình tự vẫn. Kẻ không còn gì để mất là kẻ đáng sợ nhất.
“Thôi được,” Lâm Tôn ra hiệu cho gã bảo kê rút dao. Ông ta lấy từ trong ngăn kéo ra một bản hợp đồng viết trên giấy da thuộc, loại giấy dùng cho những giao kèo bí mật nhất của giới thượng tầng Beacon.
“Mày sẽ có thứ mày muốn. Nhưng hãy nhớ, hợp đồng với tao không ký bằng mực thường.”
Lâm Tôn đẩy một chiếc kim bạc về phía Thiên. Thiên không hề do dự. Anh cầm lấy chiếc kim, đâm mạnh vào ngón tay mình. Một giọt máu đỏ sẫm rơi xuống trang giấy trắng, ngay chỗ ký tên Hàn Thiên.
“Kể từ giây phút này, mày thuộc về vương quốc này. Mày không còn là con người nữa, mày là một công cụ. Nếu mày phản bội, máu của mày sẽ không chỉ rơi trên giấy,” Lâm Tôn nói, giọng lạnh lẽo như từ dưới mồ vọng lên.
Thiên thu dọn laptop, đứng dậy. Vết thương trên cổ vẫn còn nhức nhối, nhưng anh cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Bản hợp đồng này không phải là xiềng xích, mà là nấc thang đầu tiên. “Tôi không phản bội lại lợi ích của chính mình, Ngài Lâm. Và lợi ích của tôi hiện tại là làm cho cái tên ‘Vương Tử’ trở thành nỗi khiếp sợ lẫn niềm khao khát của cả thế giới này.”
Khi Thiên bước ra khỏi tòa biệt thự, trời đã gần sáng. Sương mù bao phủ đỉnh đồi Beacon, che khuất những sự thật tàn khốc vừa diễn ra bên trong. Anh nhìn xuống dưới chân đồi, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu mờ nhạt trước ánh bình minh.
Anh biết rằng, từ hôm nay, anh đã chính thức bước vào cuộc chơi. Không còn đường lui. Bản hợp đồng bằng máu kia đã gắn chặt định mệnh của anh với bóng tối. Anh sẽ dùng số tiền của Lâm Tôn, dùng quyền lực của thế giới ngầm này để xây dựng một đế chế của riêng mình – một đế chế mà ngay cả Lâm Tôn cũng không thể tưởng tượng nổi.
Hàn Thiên đưa tay lên quệt vết máu trên cổ, rồi nếm lấy vị mặn chát của nó. Đó là vị của quyền lực.
Dưới chân đồi, thành phố Beacon vẫn chưa tỉnh giấc, nhưng con quái vật công nghệ đang nằm trong chiếc ba lô của Thiên đã bắt đầu thức dậy, sẵn sàng giăng lưới khắp thế gian.