Nếu như khu biệt thự trên đỉnh đồi của Lâm Tôn là bộ não điều hành, thì trung tâm thành phố Beacon chính là trái tim rực lửa, hỗn loạn và không bao giờ ngừng đập của vương quốc này. Sau bản hợp đồng bằng máu, Hàn Thiên được cấp cho một chiếc thẻ đen không giới hạn và một căn hộ tầng thượng tại tòa tháp "Vương Miện" – điểm cao nhất nhìn xuống toàn bộ quảng trường trung tâm.
Thiên đứng bên cửa kính sát đất, nhìn xuống dòng người như những đàn kiến đang hối hả ngược xuôi dưới ánh đèn neon đủ màu sắc. Từ độ cao này, Beacon trông thật tráng lệ, nhưng Thiên biết rõ, chỉ cần bước xuống mặt đất vài mét, sự tráng lệ đó sẽ nhường chỗ cho mùi của sự thối rữa.
Ở Beacon, luật pháp là một khái niệm xa xỉ được in trong những cuốn sách bám đầy bụi. Tại đây, cảnh sát là những kẻ canh cổng cho các sòng bạc, và tòa án là nơi người ta đấu giá cho những bản án. Thành phố này được vận hành bởi một thứ luật duy nhất: Sức mạnh của tiền mặt.
“Thưa ngài, xe đã sẵn sàng để đưa ngài đến khu công nghiệp phía Đông,” một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.
Đó là A Thành, người mà Lâm Tôn đã cắt cử làm "trợ lý" cho Thiên. Thực chất, Thiên hiểu Thành là đôi mắt và đôi tai của lão già kia, một kẻ vừa bảo vệ vừa giám sát mọi bước đi của anh. Thành là một gã có gương mặt như tạc từ đá, đôi bàn tay đầy vết chai sạn của một kẻ thạo súng đạn hơn là cầm bút.
“Đi thôi,” Thiên nói ngắn gọn, mắt vẫn không rời khỏi dòng xe cộ phía dưới.
Chiếc xe limousine bọc thép đưa họ rời khỏi sự hào nhoáng của khu trung tâm, tiến dần về khu Đông – nơi được mệnh danh là "Vùng Xám". Càng đi sâu, những tòa nhà kính sáng loáng được thay thế bằng những khối bê tông xám xịt, bao quanh bởi những hàng rào kẽm gai điện cao thế. Đây là nơi tập trung các kho bãi, xưởng đóng tàu và đặc biệt là những "nhà máy dữ liệu".
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà không số, trông giống như một kho lạnh khổng lồ. Tuy nhiên, hệ thống an ninh tại đây còn nghiêm ngặt hơn cả ngân hàng trung ương. Các cảm biến hồng ngoại quét qua xe liên tục, và những gã lính gác trang bị súng trường tự động đứng sừng sững tại mỗi góc tường.
“Đây là nơi ngài yêu cầu,” A Thành mở cửa xe. “Mọi thiết bị tiên tiến nhất từ chợ đen quốc tế đã được lắp đặt theo đúng sơ đồ ngài vẽ.”
Thiên bước vào bên trong. Một luồng không khí lạnh buốt từ hệ thống điều hòa công nghiệp phả vào mặt. Tiếng gầm rú thấp của hàng nghìn máy chủ hoạt động hết công suất tạo ra một thứ âm thanh ma mị, giống như tiếng rì rầm của một giáo phái đang hành lễ. Trước mắt Thiên là những dãy giá đỡ cao ngất ngưỡng, chứa hàng vạn chiếc điện thoại thông minh được cắm sạc liên tục, màn hình của chúng nhấp nháy liên hồi.
Đây không phải là một xưởng sản xuất. Đây là một "Trang trại điện thoại" (Phone Farm) – vũ khí hủy diệt hàng loạt trong thời đại kỹ thuật số của Hàn Thiên.
Mỗi chiếc điện thoại trong căn phòng này đại diện cho một con người ảo trên mạng xã hội. Chúng đang tự động nhắn tin, tự động bình luận, tự động "thả thính" và xây dựng những hồ sơ cá nhân hoàn mỹ. Dưới sự điều khiển của thuật toán "Lưới Nhện", hàng vạn con rối này đang giăng ra một cái bẫy khổng lồ trên khắp thế giới.
Thiên bước đến bàn điều khiển trung tâm, nơi có sáu màn hình lớn đang hiển thị các luồng dữ liệu thời gian thực. “Thành phố này không ngủ vì người ta bận đánh bạc,” Thiên lẩm bẩm, “nhưng thế giới ngoài kia không ngủ vì họ đang cô đơn.”
Anh bắt đầu kiểm tra các kịch bản lừa đảo đang chạy thử nghiệm. Ở một góc màn hình, hàng ngàn cuộc hội thoại đang diễn ra cùng lúc giữa "những cô gái xinh đẹp, yêu đời" và "những người đàn ông trung niên thành đạt nhưng thiếu vắng tình cảm" ở phía bên kia bán cầu. Những con bot của Thiên có thể nhận diện tâm trạng của nạn nhân qua cách họ gõ phím, qua tốc độ phản hồi, để từ đó đưa ra những lời an ủi đúng lúc nhất.
“Thật kinh tởm,” A Thành đứng bên cạnh, thốt lên một câu hiếm hoi thể hiện cảm xúc. “Ngài lừa họ chỉ bằng những dòng mã này sao?”
Thiên không quay đầu lại, ngón tay vẫn lướt trên phím: “Tôi không lừa họ. Tôi bán cho họ thứ họ thiếu. Họ trả tiền để được nghe những lời ngọt ngào mà vợ họ hay xã hội không bao giờ nói. Tôi chỉ cung cấp một dịch vụ xa xỉ mang tên ‘ảo ảnh’. Ở Beacon này, người ta bán xác thịt, còn tôi bán linh hồn.”
Đột ngột, một cảnh báo đỏ hiện lên trên màn hình trung tâm. Một hệ thống thanh toán trung gian tại châu Âu vừa thực hiện lệnh phong tỏa dòng tiền đổ về.
“Luật pháp bắt đầu nhúng tay vào rồi sao?” A Thành hỏi, tay đặt lên báng súng theo bản năng.
Thiên nở một nụ cười nhạt. “Ở thế giới ngoài kia, họ gọi đó là luật pháp. Ở đây, tôi gọi đó là ‘phí cầu đường’. Thành, hãy chuẩn bị một lệnh chuyển khoản ngược. Chúng ta sẽ không đối đầu với họ. Chúng ta sẽ làm cho hệ thống của họ bị quá tải bởi hàng triệu giao dịch giả, khiến họ không bao giờ tìm thấy kim trong đống cỏ khô.”
Thiên bắt đầu nhập lệnh. Những dòng code chạy nhanh đến mức mắt người thường không thể theo kịp. Anh đang tạo ra một "Cơn bão kỹ thuật số". Trong vòng chưa đầy năm phút, hàng nghìn tài khoản giả mạo được tạo lập, thực hiện các giao dịch chéo liên tục qua các ngân hàng tại đảo quốc Caribe, Singapore, và Đông Âu. Hệ thống kiểm soát của cảnh sát quốc tế bỗng chốc trở nên tê liệt trước sự hỗn loạn cực đại.
Sáng sớm, khi ánh mặt trời đầu tiên yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Beacon, Hàn Thiên bước ra khỏi "nhà máy". Gương mặt anh tái nhợt vì thiếu ngủ nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách kỳ lạ.
Đi qua những khu ổ chuột ngay sát vách khu công nghiệp, Thiên chứng kiến những đứa trẻ nhặt nhạnh rác thải điện tử, những người đàn bà bán mình để đổi lấy một bữa ăn. Ở Beacon, sự xa hoa và sự bần cùng chỉ cách nhau một bức tường gạch. Luật pháp không hiện diện ở đây, nên sự tàn nhẫn được phơi bày một cách chân thực nhất.
Thiên nhìn thấy một gã cảnh sát đang nhận một xấp tiền từ một tay trùm buôn người ngay giữa phố. Họ thản nhiên như thể đó là một giao dịch mua bán rau ngoài chợ. Beacon đã dạy Thiên một bài học quý giá: Để tồn tại ở nơi luật pháp bị bỏ quên, anh không được phép trở thành một người tốt, mà phải trở thành kẻ định nghĩa ra luật chơi.
“A Thành,” Thiên gọi khi bước lên xe. “Hãy chuẩn bị cho tôi một danh sách các chính khách đang nợ tiền tại sòng bạc của Lâm Tôn. Đã đến lúc chúng ta cần nhiều hơn là chỉ những trang trại điện thoại. Chúng ta cần những ‘con rối’ mặc vest.”
Chiếc xe limousine lăn bánh, để lại đằng sau một thành phố vẫn đang chìm trong những cơn say vô tận. Hàn Thiên dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Anh biết rằng, khi lòng tin của cả thế giới bị biến thành thuật toán, thì Beacon sẽ không chỉ là một thành phố, nó sẽ là tâm điểm của một cơn sóng thần mà chính anh là kẻ tạo ra.
Hàn Thiên không còn thấy sợ hãi trước sự hỗn loạn của Beacon nữa. Ngược lại, anh cảm thấy thuộc về nơi này. Tại nơi luật pháp bị bỏ quên, "Thái Tử" đã tìm thấy ngai vàng của mình.