MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÁI TỬChương 12: NHỮNG CON SỐ KHÔNG BAO GIỜ BIẾT NÓI DỐI

THÁI TỬ

Chương 12: NHỮNG CON SỐ KHÔNG BAO GIỜ BIẾT NÓI DỐI

1,243 từ · ~7 phút đọc

Trong sảnh điều hành của Pháo đài số 01, âm thanh duy nhất tồn tại là tiếng rít đều đặn của hệ thống làm mát máy chủ, một thứ âm thanh cơ khí lạnh lẽo đến rợn người. Hàn Thiên ngồi trước một màn hình phẳng dài sáu mét, nơi hàng triệu dòng dữ liệu tài chính đang đổ về theo thời gian thực từ khắp các ngõ ngách của thế giới ngầm và thị trường chính thống.

“Thành, cậu nhìn thấy gì trên những biểu đồ này?” Thiên hỏi, mắt không rời khỏi một đường cong màu đỏ đang lao dốc trên màn hình chứng khoán của Vinh Quang.

A Thành nhìn vào những con số nhảy múa loạn xạ, lắc đầu: “Tôi chỉ thấy sự hỗn loạn. Và rất nhiều tiền.”

“Không, đây không phải là hỗn loạn,” Thiên khẽ chỉnh gọng kính, ánh mắt anh phản chiếu những con số xanh đỏ như một kẻ lên đồng. “Đây là sự trung thực tuyệt đối. Con người có thể lừa dối bằng lời nói, có thể ngụy tạo bằng cảm xúc, nhưng những con số thì không. Chúng phản ánh chính xác sự sợ hãi, lòng tham và cả sự thối nát của một xã hội. Khi đường cong này lao xuống, nghĩa là niềm tin của đám đông đã chết. Và khi nó đi ngang, nghĩa là sự tuyệt vọng đã bắt đầu bão hòa.”

Chương này đánh dấu sự ra đời của Phòng Kế toán Đen – nơi hội tụ những bộ óc toán học tàn nhẫn nhất mà Thiên đã tuyển mộ. Tại đây, mọi vụ lừa đảo từ "trang trại điện thoại" đến các kịch bản "Săn bóng đêm" đều được quy đổi thành các chỉ số KPI (Chỉ số hiệu quả công việc).

Thiên bước đi giữa những dãy bàn làm việc của các lập trình viên và kế toán viên. Họ làm việc trong sự im lặng tuyệt đối. Trên mỗi màn hình là một "tỉ lệ chuyển đổi": bao nhiêu tin nhắn được gửi đi, bao nhiêu nạn nhân cắn câu, và bao nhiêu người đã đi đến bước cuối cùng – tự nguyện dâng nộp tài sản.

“Ngài Hàn, tỉ lệ ‘hao hụt’ ở khu vực Đông Nam đang tăng cao,” một gã kế toán trưởng với đôi mắt thâm quầng báo cáo. “Có khoảng 5% nạn nhân đã nhận ra mình bị lừa trước khi thực hiện giao dịch cuối cùng.”

Thiên dừng lại, ánh mắt sắc như dao cạo: “Tại sao?”

“Họ bắt đầu nghi ngờ khi chúng ta đẩy kịch bản quá nhanh. Sự thiếu nhẫn nại của các con bot đang làm hỏng lòng tin.”

“Điều chỉnh lại tham số,” Thiên ra lệnh lạnh lùng. “Kéo dài thời gian ‘vỗ béo’ thêm 20%. Chúng ta không cần tiền ngay, chúng ta cần sự tuyệt đối. Hãy nhớ, một con số sai lệch ở đây sẽ dẫn đến sự sụp đổ của cả một hệ thống rửa tiền phía sau.”

Thiên quay lại màn hình lớn. Anh đang thực hiện một chiến dịch thao túng tài chính vĩ mô chưa từng có. Bằng cách điều khiển hàng triệu tài khoản ảo, Thiên đã tạo ra một nhu cầu giả tạo về một loại cổ phiếu rác của một công ty bình phong thuộc Tập đoàn Vương Tử. Khi giá trị của nó tăng vọt theo hình thẳng đứng, giới nhà giàu tại Beacon và các vùng phụ cận bắt đầu đổ xô vào mua vì sợ bỏ lỡ cơ hội.

“Ngài đang tạo ra một quả bong bóng khổng lồ,” A Thành nhận xét.

“Và khi tôi rút phích cắm, toàn bộ số tiền đó sẽ chảy về Pháo đài này,” Thiên tiếp tục. “Những con số không biết nói dối, Thành ạ. Nếu đồ thị cho thấy họ đang hưng phấn, tôi sẽ bơm thêm ảo ảnh. Nếu đồ thị cho thấy họ bắt đầu lo sợ, tôi sẽ tung ra những tin đồn giả để họ bán tháo. Tôi không chỉ kiếm tiền, tôi đang chơi đùa với nhịp đập trái tim của cả thành phố này.”

Đúng lúc đó, một báo cáo đặc biệt hiện lên. Lâm Tôn – Ngài Cố vấn già – đã bắt đầu dùng ngân sách của mình để can thiệp vào thị trường, cố gắng kìm hãm sự trỗi dậy của Vương Tử. Những con số trên màn hình của Thiên bắt đầu xuất hiện những biến động lạ, một cuộc tấn công tài chính trực diện từ vương triều cũ.

Thiên nhìn vào biểu đồ đối kháng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy kinh miệt. “Lâm Tôn vẫn dùng tư duy của thế kỷ trước. Ông ta nghĩ rằng có thể dùng vốn đối ứng để đè bẹp tôi. Ông ta không hiểu rằng ở đây, tôi mới là kẻ sở hữu thuật toán.”

Thiên bắt đầu gõ lệnh. Anh không dùng tiền để đấu với Lâm Tôn. Anh dùng "Sự biến mất của các con số".

Chỉ trong mười phút, hệ thống của Thiên thực hiện hàng triệu giao dịch siêu nhỏ, đánh vào các cổng thanh toán của ngân hàng mà Lâm Tôn đang sử dụng. Anh tạo ra một lỗi hệ thống ảo, khiến toàn bộ số dư của các công ty thuộc quyền sở hữu của Lâm Tôn bỗng chốc trở về con số 0 trên màn hình của họ.

Sự hoảng loạn bùng nổ ngay lập tức. Tại trụ sở của Lâm Tôn, những tiếng la hét vang trời khi các nhân viên thấy tài sản hàng tỉ đô bỗng nhiên "bốc hơi" trong tích tắc. Thực tế, tiền vẫn ở đó, nhưng Thiên đã chiếm quyền điều khiển lớp hiển thị dữ liệu.

“Ông ta đang nhìn thấy cái chết của mình qua những con số,” Thiên thản nhiên nhấp một ngụm cà phê đắng. “Khi ông ta thấy số dư bằng không, não bộ ông ta sẽ tự động ra lệnh đầu hàng. Đó là sức mạnh của con số: nó điều khiển thực tại còn mạnh hơn cả thực tế.”

Cuối ngày, lợi nhuận ròng của Vương Tử tăng thêm 15%. Nhưng phía sau con số đó là hàng trăm gia đình tan cửa nát nhà, hàng chục doanh nghiệp phá sản và sự sụp đổ của một vài hệ thống ngân hàng nhỏ lẻ. Với Thiên, đó chỉ là những "chi phí vận hành" được chấp nhận.

Anh cầm một tờ báo cáo in ra từ máy. Trên đó ghi rõ số lượng nạn nhân đã tự sát hoặc rơi vào cảnh khốn cùng do chiến dịch vừa rồi. Thiên nhìn lướt qua, bút dạ quang tô đậm vào tổng số tiền thu về, hoàn toàn bỏ qua cột dữ liệu về nhân mạng.

“Tại sao ngài không bao giờ nhìn vào cột tên nạn nhân?” A Thành hỏi, trong giọng nói có chút gì đó không đành lòng.

Thiên đặt tờ giấy xuống, tháo kính ra, đôi mắt anh trông trống rỗng đến cực độ. “Vì cái tên là cảm xúc, mà cảm xúc là thứ không thể đưa vào phép tính. Một triệu cái tên có thể làm ta mủi lòng, nhưng một triệu đô la thì chỉ là một đơn vị cần được nhân lên. Muốn xây dựng đế chế, Thành ạ, cậu phải học cách nhìn con người như những điểm dữ liệu. Khi cậu thấy họ chỉ là những con số, cậu mới có thể điều khiển được thế giới này mà không bị run tay.”