Nếu thành phố Beacon là nơi phô diễn sự hào nhoáng của Tập đoàn Vương Tử, thì khu vực Rừng Đen nằm cách biên giới Vinh Quang ba trăm cây số về phía Tây chính là trái tim đen tối và thực dụng nhất của Hàn Thiên. Đây là vùng đất "ngoại giới", nơi những tán rừng rậm rạp che phủ những hẻm núi sâu hun hút, và là nơi mà ngay cả vệ tinh của các cường quốc cũng khó lòng xuyên thấu lớp sương mù dày đặc quanh năm.
Hàn Thiên đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống thung lũng phía dưới. Ở đó, một công trình khổng lồ đang dần thành hình, tách biệt hoàn toàn với thế giới văn minh. Đó không phải là một biệt thự nghỉ dưỡng, cũng không phải một nhà máy thông thường. Đó là Pháo đài số 01 – một tổ hợp khép kín được bọc bằng thép cường lực và bê tông chống bom xuyên phá.
“Thành, cậu có thấy nó giống gì không?” Thiên hỏi, chiếc áo khoác măng tô đen bay phần phật trong gió đại ngàn.
A Thành, giờ đây đã trở thành chỉ huy lực lượng bảo an riêng của Thiên, đáp gọn lường: “Nó giống một con quái vật đang ngủ yên dưới lòng đất, thưa ngài.”
“Nó là một hộp đen của nhân loại,” Thiên đính chính, ánh mắt sắc lạnh. “Ở Beacon, chúng ta sống dựa vào sự tử tế giả tạo của chính quyền. Nhưng ở đây, luật lệ duy nhất là nhịp đập của máy chủ và tầm bắn của súng đạn. Đây sẽ là nơi lưu trữ toàn bộ dữ liệu của ‘Lưới Nhện’, nơi mà không một đạo luật hay quân đội nào có thể chạm tới.”
Pháo đài này được xây dựng dựa trên bản thiết kế thiên tài của Thiên. Nó được chia thành ba tầng. Tầng trên cùng là một trang trại năng lượng mặt trời và hệ thống phòng thủ phòng không. Tầng giữa là những "khu phức hợp công nghệ" – thực chất là những dãy phòng giam hiện đại được trang bị máy tính cấu hình cao, nơi hàng ngàn "chuyên viên" được tuyển mộ từ khắp nơi đang miệt mài dệt nên những kịch bản lừa đảo mới dưới sự giám sát của vũ khí tự động. Tầng dưới cùng, sâu trong lòng núi, là hệ thống máy chủ hạt nhân, nơi vận hành Thuật toán Lòng Tin 2.0.
Thiên bước vào bên trong pháo đài. Tiếng vang của đôi giày da trên sàn kim loại tạo ra những âm thanh lạnh lẽo. Đi qua những hành lang dài tít tắp, anh thấy những công nhân đang lắp đặt những tấm thép cuối cùng cho phòng điều hành.
“Tình hình tuyển dụng thế nào?” Thiên hỏi khi bước vào văn phòng chỉ huy, nơi có thể quan sát toàn bộ thung lũng qua hệ thống camera hồng ngoại.
“Chúng ta đã đưa về được hơn hai ngàn người,” A Thành báo cáo, tay chỉ vào màn hình hiển thị danh sách nhân sự. “Đa phần là những kẻ nợ nần chồng chất, những thiên tài lập trình bị sa thải, và cả những kẻ vượt biên không nhà cửa. Chúng ta cho họ thức ăn, chỗ ở sang trọng hơn bất cứ nơi nào ở Vinh Quang, đổi lại, họ phải ký vào bản hợp đồng ‘Linh hồn’. Họ không được phép rời khỏi đây, không được liên lạc với thế giới bên ngoài. Mọi thứ họ viết ra, mọi dòng lệnh họ gõ đều thuộc về Vương Tử.”
Thiên khẽ gật đầu. Đây chính là mô hình "nô lệ số" mà anh đã ấp ủ từ lâu. Trong pháo đài này, anh là Chúa tể tuyệt đối. Anh không cần dùng đến sự lịch lãm của một quý ông hay chiếc mặt nạ của một doanh nhân nữa. Ở giữa rừng xanh này, anh là một bạo chúa kỹ thuật số.
Tuy nhiên, việc xây dựng pháo đài này không hề lặng lẽ như Thiên mong muốn. Lâm Tôn, sau khi nhận thấy quyền lực của mình ở Beacon đang bị thu hẹp, đã bắt đầu đánh hơi thấy sự dịch chuyển tài sản của Thiên về phía Rừng Đen.
Lão cáo già đã cử một toán đặc nhiệm đánh thuê bí mật thâm nhập vào khu vực công trường để dò thám. Chúng không biết rằng, toàn bộ cánh rừng xung quanh pháo đài đã được Thiên biến thành một "mạng lưới cảm biến sinh học". Mỗi một chuyển động không xác định, mỗi một tần số radio lạ đều được thuật toán của Thiên phân tích ngay lập tức.
“Thưa ngài, có ba vật thể lạ đang xâm nhập vào khu vực vòng đai phía Nam,” giọng nói của hệ thống AI vang lên trong phòng điều hành.
Hàn Thiên ngồi xuống chiếc ghế bành bằng da, tay cầm một ly rượu vang đỏ. Anh không hề lo lắng, ngược lại, đôi mắt hiện lên sự hào hứng của một kẻ sắp được thử nghiệm món đồ chơi mới. “Kích hoạt hệ thống phòng thủ ‘Sương mù’.”
Phía dưới thung lũng, một loại khí không màu, không mùi bắt đầu được phun ra từ các lỗ thông hơi ẩn dưới tán lá. Đây không phải chất độc giết người ngay lập tức, mà là một hợp chất gây ảo giác mạnh được Thiên phát triển để đánh vào hệ thần kinh.
Qua camera nhiệt, Thiên thấy ba bóng người đang loay hoay giữa rừng. Chúng bắt đầu hoảng loạn, nổ súng điên cuồng vào những gốc cây già vì tưởng rằng mình đang bị tấn công bởi những bóng ma. Chỉ mười phút sau, chúng ngã gục, bọt mép sùi ra trong cơn ác mộng kinh hoàng nhất của cuộc đời mình.
“Thành, đem chúng vào tầng hầm,” Thiên ra lệnh lạnh lùng. “Tôi muốn xem Lâm Tôn đã hứa hẹn gì với chúng. Và gửi cho lão già đó một món quà. Hãy chuyển một phần dữ liệu giả về việc chúng ta đang xây dựng một 'trung tâm từ thiện dành cho trẻ mồ côi' tại đây. Hãy để lão cười nhạo sự ‘ngây thơ’ của tôi, trong khi chúng ta đang mài sắc lưỡi gươm dưới lòng đất.”
Pháo đài giữa rừng xanh không chỉ là nơi lưu trữ dữ liệu, nó là một quốc gia thu nhỏ. Thiên đã cho xây dựng cả hệ thống ngân hàng nội bộ, tiền tệ riêng và những quy luật trừng phạt riêng. Nếu ai đó cố gắng trốn thoát, thuật toán sẽ tự động xóa sạch mọi thân phận của họ trên thế giới này, biến họ thành những "kẻ vô danh" thực sự trước khi đội an ninh của A Thành tìm thấy họ.
Đêm hôm đó, đứng giữa trung tâm điều hành của pháo đài thép, Hàn Thiên cảm thấy một luồng sức mạnh chưa từng có. Tại Beacon, anh phải chơi theo luật của đám đông, nhưng tại đây, anh chính là Luật.
Anh nhìn vào màn hình hiển thị quy mô của Tập đoàn Vương Tử. Những điểm sáng đã bắt đầu lan rộng ra khỏi biên giới Vinh Quang, vươn vòi bạch tuộc đến những quốc gia lân cận. Pháo đài số 01 chỉ là khởi đầu. Anh sẽ xây dựng thêm những pháo đài như thế này trên toàn cầu, tạo thành một mạng lưới sắt thép và dòng lệnh bao vây lấy cả thế giới.
“Lâm Tôn, Ngài Cố vấn già nua,” Thiên thầm thì, nụ cười trên môi anh sắt lại như màu thép của bức tường. “Ngài nghĩ ngài đã trao cho tôi một thanh kiếm, nhưng ngài không biết tôi đã xây dựng cả một xưởng đúc vũ khí. Ngày ngài nhận ra sự thật, cũng là ngày vương triều cũ của ngài tan thành tro bụi.”
Trời về sáng, tiếng máy móc vẫn chạy rầm rì trong lòng núi Rừng Đen. Phía trên cao, mây mù vẫn bao phủ, che giấu một đế chế đang trỗi dậy với sức mạnh của thép và những dòng máu mới. Chương 11 kết thúc với hình ảnh Hàn Thiên đứng lặng im giữa những dãy máy chủ khổng lồ, một vị Thái tử không ngai đang chuẩn bị cho cuộc chinh phạt vĩ đại nhất của mình.
Giai đoạn xây dựng nền móng đã hoàn tất. Giờ đây, "Thái Tử" đã có pháo đài. Và từ pháo đài này, những sắc lệnh tàn khốc nhất sẽ được ban ra.