MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÁI TỬChương 10: KHI CON QUỶ HỌC CÁCH MỈM CƯỜI

THÁI TỬ

Chương 10: KHI CON QUỶ HỌC CÁCH MỈM CƯỜI

1,354 từ · ~7 phút đọc

Vết cắt từ mảnh ly pha lê trong đêm đại tiệc đã đóng vảy, để lại một vết sẹo mờ nơi lòng bàn tay của Hàn Thiên. Anh nhìn nó như nhìn một ký hiệu đánh dấu sự kết thúc của lòng trắc ẩn cuối cùng. Trong căn phòng tối mật tại tầng thượng tòa tháp Vương Miện, Thiên không còn mặc những bộ vest nhung sang trọng. Anh ngồi đó với chiếc áo thun đen đơn giản, gương mặt chìm trong ánh sáng lập lòe của mười mấy màn hình giám sát.

“Thành, cậu có bao giờ tự hỏi tại sao người ta lại vẽ ác quỷ với đôi sừng và gương mặt dữ tợn không?” Thiên hỏi mà không quay đầu lại.

A Thành đứng trong góc tối, giọng trầm mặc: “Để hù dọa người ta, thưa ngài.”

“Sai rồi,” Thiên khẽ cười, một âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng vắng. “Đó là để trấn an người ta. Người ta muốn tin rằng cái ác rất dễ nhận diện. Nhưng ác quỷ thật sự đáng sợ nhất là khi nó biết mỉm cười, khi nó mang gương mặt của một vị thánh và trao cho người ta những gì họ muốn nhất.”

Thiên gõ một lệnh truy cập cấp cao. Trên màn hình hiện ra hình ảnh cô gái tên Thanh đang bước vào một khách sạn hạng sang ở khu trung tâm. Thuật toán nhận diện khuôn mặt của Thiên đã bị đánh lừa trong đêm tiệc, nhưng sau 24 giờ quét toàn bộ hệ thống camera an ninh của Beacon, anh đã tìm thấy cô ta.

“Kẻ Phán Xét” không phải là một bóng ma thần thánh nào cả. Qua phân tích sâu, Thiên nhận ra Thanh chính là con gái của một vị quan chức từng bị anh hạ bệ trong chiến dịch “Săn Bóng Đêm” ở chương trước. Cô ta quay lại không phải để thực thi công lý cho thế giới, mà để thực thi sự báo thù cho gia đình mình.

“Cô ta đang nắm giữ một ổ cứng chứa các dòng lệnh gốc của ‘Lưới Nhện’. Nếu thứ đó lọt vào tay hội đồng giám sát quốc tế, vương quốc của chúng ta sẽ sụp đổ trước khi kịp bành trướng,” Thiên nói, đôi mắt anh sáng lên một cách dị thường.

“Tôi sẽ đi xử lý cô ta ngay bây giờ,” A Thành siết chặt nắm đấm, chuẩn bị rời đi.

“Không,” Thiên ngăn lại. “Giết chóc lúc này chỉ tạo ra một cái xác và nhiều nghi vấn hơn. Tôi muốn cô ta phải tự nguyện giao ra thứ đó, và sau đó… phải tự cầu xin được biến mất khỏi thế giới này. Đã đến lúc chúng ta không dùng thuật toán để lừa tiền, mà dùng nó để bẻ gãy ý chí của một con người.”

Hàn Thiên bắt đầu một kịch bản mới, tàn độc và tinh vi hơn bất cứ thứ gì anh từng làm. Thay vì tấn công Thanh trực tiếp, anh tấn công vào thực tại xung quanh cô ta.

Chỉ trong một đêm, toàn bộ thế giới của Thanh bắt đầu thay đổi. Những người bạn thân nhất của cô ta đột ngột nhận được những bằng chứng giả về việc Thanh đã phản bội họ. Tài khoản ngân hàng của cô ta bị đóng băng nhưng lại hiện lên những giao dịch bất minh với những băng đảng tội phạm. Ngay cả người cha đang ngồi tù của cô ta cũng bị chuyển sang một khu giam giữ biệt lập mà không rõ lý do.

Thanh bị cô lập hoàn toàn. Mỗi khi cô ta nhìn vào điện thoại, thứ hiện lên không phải là sự thật, mà là một thực tại giả tạo do Thiên thêu dệt. Cô ta bị đẩy vào một cơn ác mộng mà ở đó, mọi cánh cửa đều dẫn đến vực thẳm.

Chiều hôm sau, Thiên xuất hiện tại quán cà phê nơi Thanh đang ngồi, vẻ mặt cô ta hốc hác và hoảng loạn. Thiên bước tới, vẫn với nụ cười lịch lãm của một quý ông, tay cầm một tách trà nóng.

“Cô Thanh, trông cô không được khỏe. Beacon quả thực là một nơi khắc nghiệt với những người vẫn còn mang theo quá khứ bên mình,” Thiên ngồi xuống đối diện, giọng nói dịu dàng như một người anh trai.

Thanh run rẩy, nhìn anh bằng ánh mắt căm hận nhưng cũng đầy sợ hãi. “Là anh… chính anh đã làm tất cả chuyện này?”

Thiên không phủ nhận, cũng không thừa nhận. Anh chỉ mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ và ấm áp đến mức khiến người ta phải rùng mình. “Tôi chỉ là một tấm gương thôi. Nếu cô thấy thế giới xung quanh mình đen tối, đó là vì cô đang nhìn vào bóng tối của chính mình. Nhưng tôi có thể giúp cô. Chỉ cần cô giao lại chiếc ổ cứng đó, tôi sẽ trả lại cho cô sự bình yên, trả lại cho cha cô một tuổi già êm ấm tại một vùng quê xa xôi.”

Đó là khoảnh khắc con quỷ trong Thiên mỉm cười rạng rỡ nhất. Anh trao cho nạn nhân của mình một chiếc phao cứu sinh, sau khi chính anh là kẻ đã nhấn chìm con tàu của họ. Sự tàn nhẫn không nằm ở việc anh tước đoạt mọi thứ của cô ta, mà ở việc anh khiến cô ta cảm thấy biết ơn vì anh đã để lại cho cô ta một con đường sống.

Thanh nhìn sâu vào mắt Thiên, và cô ta nhận ra rằng mình đang đối đầu với một thứ không có linh hồn. Trước áp lực nghẹt thở và sự sụp đổ của mọi hy vọng, cô ta cuối cùng đã gục ngã. Chiếc ổ cứng được giao ra trong một quán cà phê sang trọng, giữa tiếng nhạc không lời du dương.

“Anh là một con quỷ,” Thanh thầm thì, nước mắt lăn dài.

Thiên đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, nụ cười vẫn không hề vụt tắt trên môi. “Cảm ơn cô. Nhưng ở thành phố này, người ta thích quỷ hơn là thánh, vì ít ra quỷ luôn giữ đúng lời hứa trong các bản hợp đồng.”

Khi bước ra khỏi quán, Thiên đưa chiếc ổ cứng cho A Thành. “Tiêu hủy nó. Và hãy chắc chắn rằng cô Thanh và gia đình cô ta được đưa đến một nơi ‘thật xa’… nơi mà họ không bao giờ có thể truy cập mạng internet được nữa.”

Trở về tòa tháp, Thiên đứng nhìn xuống thành phố Beacon đang bắt đầu lên đèn. Chương 10 kết thúc với một sự thay đổi vĩnh viễn trong con người anh. Anh nhận ra rằng mình đã học được kỹ năng tối thượng của một bạo chúa: Sự tàn nhẫn núp dưới lớp vỏ của lòng nhân từ.

Chiếc mặt nạ quý ông vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã gắn chặt vào da thịt, trở thành một phần của anh. Hàn Thiên không còn sợ bất cứ "Kẻ Phán Xét" nào nữa. Bởi vì anh hiểu rằng, tại vương quốc Vinh Quang này, chính anh mới là kẻ nắm giữ cán cân công lý của bóng tối.

Lâm Tôn bước vào phòng, nhìn thấy Thiên đang mỉm cười một mình trước cửa sổ. Lão già rùng mình, lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi gã thanh niên mà mình đã từng cưu mang. Lão nhận ra con thú mà lão nuôi dưỡng đã không còn nằm trong tầm kiểm soát.

“Mày đã làm xong rồi à?” Lâm Tôn hỏi khẽ.

Thiên quay lại, nụ cười trên môi anh vẫn vẹn nguyên, rực rỡ và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. “Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi, Ngài Lâm. Bây giờ, chúng ta sẽ xây dựng một pháo đài mà không ai có thể xâm phạm.”

Bình minh của ngày thứ mười tại Beacon bắt đầu ló rạng. "Thái Tử" đã hoàn thành bước chuyển mình đầu tiên. Con quái vật đã học cách mỉm cười, và thế giới bắt đầu phải run rẩy trước nụ cười đó.