Đêm đại tiệc tại dinh thự Vương Tử là một buổi trình diễn của phù hoa và quyền lực. Ánh đèn chùm pha lê rủ xuống từ trần cao, hắt những tia sáng lấp lánh lên những bộ váy dạ hội lộng lẫy và những bộ tuxedo đen bóng bẩy. Tiếng nhạc cổ điển từ dàn nhạc dây hòa quyện với tiếng va chạm lanh lảnh của ly pha lê và tiếng cười nói giả tạo của giới thượng lưu Vinh Quang.
Giữa đám đông đó, Hàn Thiên xuất hiện như một vì tinh tú cô độc. Anh mặc một bộ vest may đo từ nhung đen sâu thẳm, chiếc sơ mi trắng tinh khôi tương phản hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo trong đôi mắt. Mỗi bước đi của anh đều toát lên phong thái của một quý ông dòng dõi, một sự lịch lãm được rèn giũa từ kỷ luật thép. Đây chính là Chiếc mặt nạ hoàn hảo nhất mà anh từng chế tạo.
“Ngài Hàn, ngài thật sự đã biến Beacon thành sân chơi riêng của mình rồi đấy,” một gã nghị viên bụng phệ, tay cầm điếu xì gà tỏa khói, tiến lại gần nịnh bợ.
Thiên khẽ nâng ly champagne, đôi môi nở một nụ cười vừa đủ để không làm mất đi vẻ cao ngạo. “Nghị viên quá khen. Tôi chỉ đơn giản là người cung cấp những công cụ để các vị thực hiện giấc mơ của mình một cách dễ dàng hơn thôi.”
Mỗi cái bắt tay, mỗi lời hỏi thăm sức khỏe của Thiên đều là một nước đi chiến thuật. Đằng sau nụ cười quý ông đó, não bộ của anh đang hoạt động như một cỗ máy xử lý dữ liệu. Anh nhớ rõ từng bí mật đã thu thập được từ kịch bản "Săn Bóng Đêm". Khi nhìn vào mắt một gã giám đốc ngân hàng, Thiên thấy những con số nợ đỏ chót; khi mỉm cười với một vị phu nhân, anh thấy những bức thư tình vụng trộm mà bà ta đã xóa đi nhưng vẫn còn lưu trên máy chủ của anh.
Chiếc mặt nạ quý ông giúp anh trở nên "vô hại" và "đáng tin" trong mắt họ. Người ta thường có xu hướng hạ thấp cảnh giác trước một kẻ đẹp trai, lịch thiệp và biết lắng nghe.
“Cẩn thận đấy Thiên,” một giọng nói khàn khàn vang lên ngay sát tai anh. Lâm Tôn xuất hiện, trông lão già hơn mọi khi trong bộ đồ sang trọng, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên sự độc địa. “Mặt nạ càng đẹp thì người ta càng muốn tháo nó ra. Tao thấy có vài kẻ tối nay nhìn mày không giống như nhìn một vị thần đâu.”
Thiên xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, mắt vẫn nhìn về phía đám đông. “Ngài Lâm lo lắng quá rồi. Họ không muốn tháo mặt nạ của tôi, vì nếu làm vậy, họ sẽ phải nhìn thấy bộ mặt thật ghê tởm của chính mình trong gương. Tôi là tấm gương phản chiếu những gì họ khao khát nhất.”
Tuy nhiên, sự tự tin của Thiên bị rung chuyển khi anh nhìn thấy một người phụ nữ đứng ở góc khán phòng. Cô ta mặc một chiếc váy đỏ thẫm như máu, mái tóc đen buông xõa và đôi mắt lạnh lùng đang nhìn chằm chằm về phía anh. Đó không phải là ánh mắt của sự sùng bái hay tham lam. Đó là ánh mắt của sự trừng phạt.
Cô ta tiến lại gần, phong thái ung dung đến lạ kỳ. “Ngài Hàn Thiên – Thái tử của Beacon. Tôi đã nghe rất nhiều về thuật toán của ngài. Người ta nói ngài có thể đọc được linh hồn qua những con số.”
“Cô quá khen. Tôi chỉ là một doanh nhân công nghệ,” Thiên đáp, bản năng cảnh giác trong anh trỗi dậy mãnh liệt. “Tôi chưa có hân hạnh được biết quý danh của cô?”
“Cứ gọi tôi là Thanh. Tôi là một người thích sưu tầm những món đồ cũ… đặc biệt là những chiếc máy tính cũ nát từng bị vứt bỏ trên những boong tàu vượt biên,” cô ta nói, giọng bình thản nhưng mỗi từ đều như một mũi kim đâm vào da thịt Thiên.
Hàn Thiên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Chiếc mặt nạ quý ông của anh suýt chút nữa đã rạn nứt. Người phụ nữ này biết quá nhiều. Cô ta chính là "Kẻ Phán Xét" đã gửi tin nhắn ẩn danh?
“Beacon là nơi của những khởi đầu mới, Thanh ạ. Quá khứ ở đây rẻ mạt như những hạt cát dưới biển,” Thiên lấy lại bình tĩnh, nhấp một ngụm rượu để che giấu sự biến động.
“Đúng vậy. Nhưng cát có thể làm trầy xước cả những bộ máy tinh vi nhất,” Thanh mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý rồi quay lưng đi, để lại Thiên giữa sự ngột ngạt của buổi tiệc.
Ngay lập tức, Thiên ra hiệu cho A Thành. “Tìm mọi thông tin về người phụ nữ mặc váy đỏ đó. Tôi muốn biết cô ta thuộc về ai, và làm thế nào cô ta biết về boong tàu đó.”
Buổi tiệc vẫn tiếp diễn, nhưng không khí đối với Thiên đã thay đổi. Anh nhận ra rằng chiếc mặt nạ quý ông của mình không phải là bất khả xâm phạm. Giữa những quân cờ ngoan ngoãn, đã xuất hiện một quân cờ không nằm trong thuật toán. Một quân cờ mang theo hơi thở của quá khứ – thứ duy nhất mà Thiên muốn chôn vùi vĩnh viễn.
Phần còn lại của đêm đó, Thiên vẫn duy trì vẻ lịch thiệp đỉnh cao. Anh vẫn cười nói, vẫn hứa hẹn những hợp đồng tỉ đô, vẫn đóng vai một vị cứu tinh trẻ tuổi. Nhưng sâu bên trong, anh bắt đầu tính toán một kịch bản mới. Nếu sự lịch lãm không còn đủ để che đậy, anh sẽ dùng đến sự tàn nhẫn.
Đến cuối buổi tiệc, khi những vị khách bắt đầu ra về trong cơn say, Thiên đứng một mình trên ban công, nhìn bóng tối bao trùm lấy Vinh Quang. Chiếc mặt nạ quý ông dần được rũ bỏ, để lộ ra gương mặt mệt mỏi và đôi mắt đầy căm hận. Anh nhận ra rằng vương quốc của mình được xây dựng trên một nền móng lung lay của sự dối trá.
“Thành,” Thiên gọi khi A Thành bước tới báo cáo. “Thông tin về cô ta thế nào?”
“Trống không, thưa ngài. Hệ thống không có bất kỳ hồ sơ nào về người tên Thanh trong giới thượng lưu. Cô ta giống như một bóng ma vừa mới xuất hiện.”
Thiên siết chặt chiếc ly pha lê trên tay cho đến khi nó vỡ tan, mảnh kính cứa vào lòng bàn tay anh. Máu đỏ chảy xuống sàn đá cẩm thạch trắng. Thiên nhìn vết thương, không cảm thấy đau, chỉ thấy một sự hưng phấn điên cuồng đang nảy sinh.
“Một bóng ma sao? Thú vị lắm. Hãy chuẩn bị cho chương tiếp theo. Nếu họ thích chơi với bóng ma, tôi sẽ cho họ thấy bóng ma thực sự trông như thế nào khi nó mỉm cười.”
Chiếc mặt nạ quý ông đã bị nứt, nhưng bên dưới nó không phải là một con người yếu đuối, mà là một con quỷ dữ đang dần tỉnh giấc. Hàn Thiên hiểu rằng sự lịch lãm chỉ là vỏ bọc, và giờ đây, anh cần nhiều hơn thế để bảo vệ ngai vàng của mình.