Cái lạnh của mùa khô bắt đầu tràn về thành phố Beacon, nhưng bên trong trung tâm điều hành của Tập đoàn Vương Tử, nhiệt độ luôn được giữ ở mức ổn định để bảo vệ hàng vạn bộ vi xử lý đang hoạt động hết công suất. Hàn Thiên ngồi trong bóng tối của căn phòng làm việc, ánh sáng duy nhất hắt lên từ chiếc máy tính bảng trên tay anh, hiển thị một tập hồ sơ có tiêu đề: Dự án Săn Bóng Đêm.
“Thành, cậu có biết tại sao con người lại sợ bóng tối không?” Thiên hỏi, giọng anh trầm thấp, hòa vào tiếng rì rầm của hệ thống tản nhiệt.
A Thành, người vừa mới trở về sau một cuộc thanh trừng ngầm ở khu Đông, khẽ lắc đầu. “Vì họ không thấy gì ở đó cả, thưa ngài.”
“Không hẳn,” Thiên nhếch môi. “Họ sợ bóng tối không phải vì sự trống rỗng, mà vì họ sợ những gì họ giấu kín trong đó sẽ bước ra ánh sáng. Bóng tối là nơi trú ngụ của những ham muốn tội lỗi nhất, những nỗi đau không thể sẻ chia và cả những bí mật có thể hủy hoại một cuộc đời trong tích tắc.”
Thiên chạm nhẹ vào màn hình. Một giao diện ứng dụng mới hiện ra, mang tên “Linh Hồn Đồng Điệu”. Nhìn bề ngoài, nó trông giống như một diễn đàn tâm sự kín đáo, nơi người ta có thể ẩn danh để trút bỏ gánh nặng lòng mình. Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc nhân văn đó, là một cỗ máy "quét" bí mật khủng khiếp nhất mà Thiên từng tạo ra.
Kịch bản "Săn Bóng Đêm" chính thức bắt đầu.
Trong vòng chưa đầy một tuần, ứng dụng này đã lan tỏa như một loại virus trong giới thượng lưu và trung lưu của Vinh Quang. Thuật toán của Thiên không còn tìm kiếm tiền bạc một cách trực tiếp. Nó tìm kiếm "Bí mật". Những quý bà cô đơn tâm sự về những khoản quỹ đen giấu chồng, những quan chức hối lỗi về những quyết định sai lầm trong quá khứ, những doanh nhân thừa nhận sự bất lực trước áp lực của gia đình.
Mỗi lời thú tội là một quân bài mà Thiên thu thập được.
“Giai đoạn một đã hoàn tất,” Thiên báo cáo ngắn gọn khi Lâm Tôn ghé thăm văn phòng. “Chúng ta đã nắm giữ ‘gót chân Achilles’ của hơn năm mươi nhân vật có sức ảnh hưởng lớn nhất tại Beacon. Bây giờ, chúng ta không cần xin họ hợp tác. Họ sẽ quỳ xuống xin được cống hiến cho chúng ta.”
Lâm Tôn nhìn vào màn hình dữ liệu, sự kinh ngạc lộ rõ trong đôi mắt cáo già. “Mày định tống tiền tất cả bọn họ sao? Đó là hành động tự sát, Thiên ạ. Khi một con thú bị dồn vào đường cùng, nó sẽ cắn trả.”
“Tống tiền là cách làm của những kẻ hạ đẳng, Ngài Lâm,” Thiên thản nhiên đáp. “Tôi không tống tiền họ bằng sự đe dọa. Tôi cứu rỗi họ bằng sự cảm thông. Kịch bản của tôi là biến Vương Tử thành nơi duy nhất bảo vệ những bí mật đó. Họ không trả tiền để chúng ta giữ im lặng; họ trả tiền để chúng ta ‘xử lý’ những bóng ma trong quá khứ của họ.”
Chiến dịch thực sự bắt đầu vào một đêm trăng khuyết. Mục tiêu đầu tiên là Hà Nam, người đứng đầu cơ quan quản lý tài chính khu vực. Nam có một bí mật: gã đã âm thầm biển thủ công quỹ để nuôi dưỡng một gia đình bí mật ở vùng biên giới xa xôi. Một bí mật đủ để đưa gã vào tù chung thân.
Hàn Thiên không gửi thư nặc danh. Anh cử một nhân vật ảo – một "người bảo vệ" – đến tiếp cận Nam qua ứng dụng. Nhân vật này cho Nam thấy rằng hệ thống của Vương Tử đã vô tình ngăn chặn một cuộc tấn công mạng từ đối thủ của gã, vốn định khui ra sự thật về gia đình bí mật kia. Nam từ trạng thái hoảng loạn cực độ chuyển sang sự tôn thờ vô điều kiện đối với Vương Tử. Gã nghĩ rằng Thiên là ân nhân cứu mạng của mình.
Ngay sáng hôm sau, một sắc lệnh mới được Hà Nam ký ban hành, cấp cho Tập đoàn Vương Tử quyền truy cập đặc biệt vào hệ thống thanh toán liên ngân hàng của vùng Vinh Quang. Một cái bắt tay lật đổ mọi rào cản pháp lý cuối cùng.
A Thành đứng quan sát tất cả những diễn biến đó, cảm thấy sự rợn người. “Ngài đang tạo ra một tôn giáo, không phải một tập đoàn.”
“Tôn giáo là đỉnh cao của sự thao túng, Thành ạ,” Thiên đứng dậy, đi về phía cửa sổ nhìn ra quảng trường. “Ở Beacon này, người ta thờ phụng đồng tiền, nhưng tôi muốn họ thờ phụng sự an toàn mà tôi ban phát. Kịch bản ‘Săn Bóng Đêm’ không chỉ là thu thập bí mật, nó là cách để tôi xây dựng một mạng lưới trung thành tuyệt đối. Một mạng lưới được xây trên sự sợ hãi nhưng lại núp bóng sự cứu chuộc.”
Nhưng trong bóng tối mà Thiên tạo ra, cũng bắt đầu nảy sinh những bóng ma mà anh không ngờ tới. Thuật toán của anh bắt đầu ghi nhận những tín hiệu lạ từ một tài khoản ẩn danh mang tên “Kẻ Phán Xét”. Tài khoản này không thú tội, không tìm kiếm sự cảm thông. Nó gửi cho Thiên một tin nhắn duy nhất, mã hóa qua ba lớp bảo mật cấp cao: “Thái Tử có bao giờ tự hỏi, bóng tối của chính mình có màu gì không?”
Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân lên Beacon, Thiên cảm thấy một tia hơi lạnh không phải do máy điều hòa. Có kẻ đang nhìn trộm vào bàn cờ của anh. Có kẻ cũng đang chơi trò "Săn Bóng Đêm" với chính anh.
“Thành, hãy kiểm tra lại toàn bộ nhân sự trong dự án này,” Thiên ra lệnh, giọng sắc lạnh hơn thường lệ. “Có một con chuột đang trốn dưới sàn nhà. Tìm ra nó, hoặc tôi sẽ đốt cả căn nhà này để lôi nó ra.”
Cả đêm đó, Thiên không rời khỏi màn hình. Anh bắt đầu một cuộc săn lùng ngược. Anh sử dụng thuật toán Lòng Tin để rà soát lại mọi hành vi của những thuộc hạ thân tín nhất. Sự đa nghi – tham số vốn được Thiên dùng để thao túng kẻ khác – giờ đây đang bắt đầu ăn mòn chính sự bình thản của anh.
Anh nhận ra rằng, khi anh nắm giữ bí mật của cả thế giới, anh cũng trở thành kẻ sở hữu nhiều kẻ thù nhất. Những quân cờ trên bàn cờ ảo bắt đầu có những rung động nhỏ mà thuật toán không thể giải thích hết bằng những con số. Sự căm thù, nỗi nhục nhã bị thao túng đang âm thầm tích tụ bên dưới lớp vỏ bọc phục tùng.
Thiên nhìn vào chiếc gương trong văn phòng. Gương mặt anh phản chiếu trong ánh sáng xanh nhạt trông như một chiếc mặt nạ đá vôi. Anh chợt nhớ đến lời của Lão Lục trên boong tàu năm xưa: “Beacon là một cái lò mổ khổng lồ”. Anh đang là gã đồ tể, hay anh cũng chỉ là một con thú đang được vỗ béo bằng quyền lực trước khi bị đem ra tế thần?
“Ta không phải là quân cờ,” Thiên nghiến răng, tay siết chặt thành nắm đấm. “Ta là người định nghĩa ra bàn cờ này.”
Anh quyết định tung đòn cuối cùng của kịch bản Săn Bóng Đêm sớm hơn dự kiến. Một sự kiện đại tiệc dành cho toàn bộ giới tinh hoa của Beacon sẽ được tổ chức tại dinh thự Vương Tử. Tại đó, anh sẽ chính thức biến những bí mật của họ thành một sợi dây thừng buộc chặt họ vào định mệnh của Tập đoàn. Một cuộc trình diễn quyền lực tối thượng mà ở đó, không ai dám quay đầu lại.
Bình minh của ngày tổ chức đại tiệc đang lên. Thành phố Beacon vẫn chìm trong khói bụi và ánh đèn mờ ảo. Phía dưới kia, những quân cờ của Thiên vẫn đang chuẩn bị diện những bộ lễ phục đắt tiền nhất để đến gặp vị thần mới của họ. Họ không biết rằng, buổi tiệc tối nay không phải để chúc mừng sự thành công, mà là buổi lễ rửa tội trong bóng tối dành cho những linh hồn đã bị "Thái Tử" mua đứt.
Hàn Thiên đứng dậy, chỉnh lại chiếc đồng hồ bạch kim. Kịch bản đã được thực thi. Con mồi đã vào bẫy. Và dù có kẻ phán xét nào đang ẩn nấp, Thiên cũng sẽ khiến chúng phải chứng kiến khoảnh khắc anh hoàn thiện vương quốc của những linh hồn vay mượn.
Bóng tối của Beacon đêm nay sẽ đặc quánh hơn bao giờ hết, và chỉ có một người duy nhất được phép cầm đèn.