MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÁI TỬChương 7: BUỔI BÌNH MINH CỦA "TẬP ĐOÀN VƯƠNG TỬ"

THÁI TỬ

Chương 7: BUỔI BÌNH MINH CỦA "TẬP ĐOÀN VƯƠNG TỬ"

1,613 từ · ~9 phút đọc

Ánh mặt trời buổi sớm tại thành phố Beacon không bao giờ có vẻ dịu dàng. Nó gắt gỏng, xuyên qua lớp sương mù ô nhiễm, phản chiếu lên những tòa tháp kính tạo thành một quầng sáng nhức mắt. Nhưng hôm nay, có một tòa tháp rực rỡ hơn tất thảy. Đó là ngày khánh thành trụ sở chính thức của Tập đoàn Vương Tử.

Hàn Thiên đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ. Anh không còn mặc những bộ quần áo sờn cũ hay khoác trên vai chiếc ba lô bạc màu của kẻ vượt biên. Thay vào đó là một bộ vest may đo thủ công từ loại vải tối màu quý hiếm, đôi khuy măng sét bằng bạch kim tỏa sáng kín đáo ở cổ tay. Gương mặt anh vẫn vậy, lạnh lùng và thanh tú, nhưng đôi mắt giờ đây mang theo cái uy quyền của một kẻ vừa nắm giữ trong tay sinh sát đại quyền của hàng triệu dòng tiền.

“Thưa ngài, quan khách đã đến đông đủ. Ngài Lâm Tôn đang đợi ở sảnh chính,” A Thành bước vào, cúi đầu cung kính.

Thiên gật đầu, chỉnh lại chiếc cà vạt lụa lần cuối. “Đi thôi. Đã đến lúc cho họ thấy mặt mũi của người sẽ thay đổi định nghĩa về sự giàu sang tại Vinh Quang.”

Sảnh lớn của tòa nhà Vương Tử được thiết kế như một ngôi đền của công nghệ và sự xa hoa. Những cột đá cẩm thạch đen chạy dọc theo các màn hình LED xuyên thấu hiển thị những con số nhảy múa của thị trường chứng khoán ảo. Giới tinh hoa của Beacon – từ những chính khách mặc áo chùng, những gã tài phiệt bụng phệ đến những phu nhân đầy kim cương – đều tụ tập về đây. Họ xì xào bàn tán về kẻ đứng sau cái tên "Thái Tử", kẻ mà chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã thâu tóm được lòng tin của cả thành phố bằng những thuật toán bí ẩn.

Lâm Tôn đứng ở trung tâm đám đông, tay cầm ly rượu vang đỏ, nụ cười trên môi ông ta có vẻ đắc ý nhưng ánh mắt vẫn không ngừng dò xét. Khi Hàn Thiên bước xuống từ cầu thang xoắn ốc, cả hội trường bỗng chốc im lặng. Một sự im lặng sùng kính xen lẫn sợ hãi.

“Các vị,” Lâm Tôn dõng dạc lên tiếng, “hôm nay là một cột mốc lịch sử. Tập đoàn Vương Tử chính thức ra mắt, và tôi hân hạnh giới thiệu người điều hành trẻ tuổi nhất, bộ não đằng sau mọi kỳ tích tài chính gần đây: Hàn Thiên.”

Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã. Thiên bước lên bục phát biểu, nhìn xuống đám đông bên dưới. Anh thấy Lão Trương đang gật đầu chào mình với ánh mắt đầy biết ơn sâu sắc vì "người thầy" đã cứu con trai lão. Anh thấy Mỹ Hạnh nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn tò mò về sự tương đồng kỳ lạ giữa anh và nhân vật "Hải" trong mơ của bà ta. Toàn bộ những con rối mạnh nhất trên bàn cờ của anh đều có mặt ở đây, diện những bộ cánh lộng lẫy nhất để chúc mừng kẻ đang nắm giữ xiềng xích của họ.

“Tập đoàn Vương Tử không chỉ là một công ty,” Thiên bắt đầu, giọng anh trầm ấm nhưng có sức lan tỏa lạ kỳ. “Chúng tôi là một hệ sinh thái của tương lai. Ở Vinh Quang này, chúng ta đã quá quen với những sòng bạc cũ kỹ và những giao dịch bằng súng đạn. Vương Tử đến đây để mang tới sự minh bạch kỹ thuật số và những cơ hội thịnh vượng không giới hạn. Chúng tôi không chỉ bán công nghệ, chúng tôi kiến tạo niềm tin.”

Mỗi từ Thiên thốt ra đều được tính toán kỹ lưỡng. Anh đang thực hiện một màn "lừa đảo tập thể" vĩ đại nhất. Thuật toán "Lòng Tin" giờ đây không còn nằm trên máy tính, nó được anh diễn thuyết trực tiếp trước những bộ óc sành sỏi nhất. Thiên vẽ ra một viễn cảnh về một thành phố Beacon thông minh, một hệ thống tài chính không thể bị phá vỡ, nơi mọi người đều có thể làm giàu chỉ bằng cách trở thành một phần của mạng lưới Vương Tử.

Sau bài phát biểu, Thiên xuống bắt tay từng người. Anh khéo léo gieo những hạt giống nghi ngờ hoặc hy vọng vào tai mỗi gã tài phiệt. Anh không cần dùng tiền để mua chuộc họ; anh dùng những thông tin bí mật mà thuật toán đã thu thập được để khiến họ cảm thấy anh là người duy nhất hiểu họ, hoặc là người duy nhất có thể bảo vệ họ.

“Ngài Hàn, thật là một bài phát biểu ấn tượng,” Mỹ Hạnh tiến lại gần, ly rượu trên tay bà khẽ run. “Tôi cảm thấy dường như chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó, hoặc chí ít là có chung một cách nhìn về cuộc đời này.”

Thiên mỉm cười, một nụ cười vừa đủ để tạo sự thân mật nhưng vẫn giữ được khoảng cách. “Bà Hạnh, trong thế giới này, những tâm hồn lớn thường gặp nhau ở những điểm chạm của cảm xúc. Tôi rất mong được hợp tác sâu hơn với bà trong dự án bất động sản số sắp tới.”

Mỹ Hạnh hoàn toàn bị thuyết phục. Bà không hề biết rằng, ngay lúc đó, thuật toán của Thiên đang tự động chuyển hàng chục triệu đô la từ tài khoản của bà vào quỹ đầu tư mạo hiểm của Vương Tử dưới danh nghĩa một hợp đồng hợp tác chiến lược.

Trong khi buổi tiệc đang diễn ra sôi động, Thiên ra hiệu cho A Thành đi theo anh vào văn phòng riêng phía sau khán phòng. Vừa đóng cửa lại, sự lịch lãm của một doanh nhân biến mất, thay vào đó là vẻ mặt sắt lạnh của một ông trùm.

“Tình hình thế nào?” Thiên hỏi.

“Mọi thứ theo đúng kế hoạch, thưa ngài,” Thành báo cáo, tay lướt trên một chiếc điện thoại mã hóa. “Việc thành lập Tập đoàn Vương Tử đã thu hút hơn 2 tỷ đơn vị tiền tệ chảy vào hệ thống chỉ trong hai giờ qua. Danh sách cổ đông bao gồm 80% quan chức cấp cao của Beacon. Bây giờ chúng ta đã chính thức sở hữu bộ máy chính trị của thành phố này.”

Thiên ngồi xuống ghế bành, nhìn ra cửa sổ. Buổi bình minh của Tập đoàn Vương Tử cũng chính là hoàng hôn của những luật lệ cũ. Lâm Tôn nghĩ rằng Tập đoàn này là một "máy rửa tiền" khổng lồ dưới quyền kiểm soát của ông ta, nhưng Thiên đã âm thầm thiết lập một cơ chế quản trị mà chỉ mình anh có quyền truy cập tối cao.

“Lâm Tôn đang chuẩn bị một kế hoạch để loại bỏ tôi sau khi dòng tiền ổn định,” Thiên thản nhiên nói, như thể đang bàn về một vấn đề thời tiết. “Ông ta đã cài cắm ba gã nội gián vào ban giám đốc. Hãy để họ hoạt động. Tôi muốn họ báo cáo về cho Lâm Tôn những gì tôi muốn ông ta thấy.”

A Thành hơi khựng lại. “Ngài đã biết trước?”

“Trong thuật toán của tôi, sự phản bội là một tham số luôn được dự báo trước,” Thiên nhấp một ngụm trà nguội. “Đế chế này được xây dựng trên sự lừa dối, vậy nên tôi là kẻ cuối cùng trên đời này tin vào sự trung thành tuyệt đối. Thành, hãy chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo. Chúng ta cần mở rộng mạng lưới ra khỏi Beacon, đến những vùng đất chưa có dấu chân của công nghệ đen. Kịch bản tiếp theo mang tên ‘Săn bóng đêm’.”

Thiên đứng dậy, quay lại nhìn tấm bản đồ thế giới giả tưởng đang rực cháy những điểm sáng màu xanh trên màn hình. Mỗi điểm sáng là một văn phòng đại diện, một trung tâm dữ liệu, một "pháo đài" của Thái Tử đang chuẩn bị mọc lên.

Buổi lễ khánh thành kết thúc khi màn đêm bắt đầu buông xuống. Những vị khách ra về trong sự phấn khích tột độ, cảm thấy mình vừa chứng kiến sự khai sinh của một huyền thoại. Họ không biết rằng mình vừa ký tên vào bản án nô lệ kỹ thuật số cho chính mình và cho cả thành phố này.

Hàn Thiên đứng trên ban công cao nhất của trụ sở Vương Tử, nhìn xuống Beacon giờ đây đã nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Anh không còn là gã thanh niên vượt biên trên boong tàu cũ nát nữa. Anh là người đứng đầu một đế chế vừa mới lộ diện dưới ánh sáng ban mai, nhưng gốc rễ của nó đã cắm sâu vào những hang cùng ngõ hẻm đen tối nhất của lòng người.

“Hôm nay là bình minh của vương quốc,” Thiên tự nhủ, mắt phản chiếu ánh đèn thành phố lấp lánh như những đồng tiền vàng. “Nhưng trong vương quốc này, mặt trời sẽ không bao giờ mọc quá cao để soi thấu được những gì tôi đang giấu kín.”

Tiếng nhạc của buổi tiệc vẫn vang vọng từ xa, nhưng với Hàn Thiên, đó chỉ là khúc nhạc dạo đầu cho một bản trường ca tội phạm vĩ đại nhất mà Vinh Quang từng chứng kiến. Đế chế Thái Tử đã chính thức bắt đầu hành trình chinh phạt của mình.