Trong căn phòng điều khiển trung tâm của tòa tháp Vương Miện, không gian im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng quạt gió của các dàn máy chủ chạy ngầm dưới sàn. Hàn Thiên đứng trước một bức tường kính khổng lồ, nhưng thay vì nhìn ra thành phố, anh đang nhìn vào một sơ đồ mạng lưới chằng chịt được trình chiếu bằng ánh sáng laser xanh lục.
Đó không phải là sơ đồ kỹ thuật. Đó là sơ đồ nhân sự của toàn bộ giới thượng tầng tại Vinh Quang.
“Thành, trong cờ vây, người ta không thắng bằng cách ăn quân của đối phương ngay lập tức,” Thiên nói, tay cầm một chiếc điều khiển từ xa, nhẹ nhàng bấm nút. “Người ta thắng bằng cách bao vây không gian, khiến đối phương tự nhận ra rằng họ không còn đường thoát trước khi trận đấu kết thúc.”
Trên màn hình, những cái tên bắt đầu hiện lên. Đó là Tổng giám đốc Ngân hàng Trung tâm, Trưởng ban Thanh tra Tài chính, và cả những gã tài phiệt bất động sản đang nắm giữ mạch máu của Beacon. Cạnh mỗi cái tên là một tập hồ sơ số dày đặc: những sở thích bí mật, những khoản nợ cờ bạc bị che giấu, những mối quan hệ ngoài luồng và cả những nỗi sợ hãi thầm kín nhất.
“Chúng ta đã có đủ ‘nguyên liệu’,” Thiên tiếp tục, ánh mắt sắc lẹm. “Bây giờ là lúc biến họ thành những quân cờ trên bàn cờ của chúng ta.”
Chiến dịch lần này của Thiên tinh vi hơn nhiều so với thuật toán "Lòng Tin" ban đầu. Anh không dùng tài khoản ảo để lừa tiền họ. Anh dùng chúng để thao túng thực tế.
Đầu tiên là quân cờ mang tên Lão Trương – một viên chức cấp cao có quyền phê duyệt các giấy phép xây dựng khu công nghệ cao. Lão Trương vốn là một kẻ cẩn trọng, nhưng lão có một điểm yếu: cậu con trai độc nhất đang nướng sạch tiền vào các sàn giao dịch tiền mã hóa lậu.
Thiên không tiếp cận Lão Trương. Thay vào đó, thuật toán của anh tạo ra một "nhà đầu tư thiên tài" trên mạng, người đã cứu con trai lão khỏi một cú lừa hàng triệu đô và giúp cậu ta kiếm lại gấp đôi. Khi cậu con trai sùng bái "người thầy" ảo này đến mức sẵn sàng làm mọi thứ, Thiên bắt đầu thông qua cậu ta để rót vào tai Lão Trương những thông tin về "tầm nhìn vĩ đại" của Tập đoàn Vương Tử.
“Lòng biết ơn là một loại xiềng xích vô hình,” Thiên nhếch môi. “Lão Trương nghĩ rằng mình đang giúp con trai trả ơn, nhưng thực tế, lão đang tự tay ký vào bản cam kết bán mình cho tôi.”
Tiếp theo là quân cờ Mỹ Hạnh – nữ hoàng bất động sản của Beacon, một người phụ nữ quyền lực và sắt đá. Thiên biết rằng tiền bạc không thể mua chuộc được bà ta. Nhưng sự cô độc thì có thể. Thuật toán của Thiên đã tìm thấy trong lịch sử nghe nhạc của bà ta những bản tình ca buồn từ thập niên cũ, những bài viết tâm sự trên các blog ẩn danh về một thời tuổi trẻ dang dở.
Một nhân vật ảo mang tên "Hải" xuất hiện – một kiến trúc sư về hưu, người có cùng sở thích về đồ cổ và những triết lý nhân sinh trầm mặc. Hải không bao giờ hỏi vay tiền Mỹ Hạnh. Ngược lại, Hải tặng bà ta những ý tưởng sáng tạo về không gian sống, những lời khuyên chân thành về sức khỏe. Khi Mỹ Hạnh bắt đầu dựa dẫm vào "điểm tựa tinh thần" này, bà ta đã vô tình tiết lộ những quy hoạch mật của thành phố cho "người bạn già" ảo của mình.
A Thành đứng bên cạnh, cảm thấy sống lưng lạnh toát khi chứng kiến cách Thiên giăng bẫy. “Ngài đang điều khiển cuộc đời họ như một trò chơi mô phỏng. Họ không có một chút phòng bị nào sao?”
“Thành ạ, con người chỉ phòng bị với những thứ họ coi là kẻ thù. Còn với những thứ họ coi là định mệnh, là chân ái, hay là ân nhân, họ sẽ mở toang mọi cánh cửa,” Thiên đáp, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. “Bàn cờ ảo này không có quân đen quân trắng. Chỉ có quân cờ của tôi và những kẻ chưa biết mình là quân cờ.”
Vào lúc 2 giờ sáng, Thiên ra lệnh thực hiện bước đi quan trọng nhất: Đòn phối hợp.
Đồng loạt, các quân cờ trên thực địa bắt đầu di chuyển theo ý muốn của Thiên. Lão Trương ký phê duyệt khu đất vàng phía Đông cho một công ty bình phong của Vương Tử. Mỹ Hạnh rút vốn khỏi một dự án đối thủ của Lâm Tôn, tạo ra một lỗ hổng tài chính khổng lồ khiến đối phương chao đảo. Mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên đến mức không một cơ quan thanh tra nào có thể đặt dấu hỏi. Họ chỉ thấy đó là những quyết định kinh doanh hoặc cá nhân bình thường.
Nhưng trong bóng tối, tất cả những dòng lợi ích đó đều đang chảy về một điểm duy nhất: Túi tiền của Thái Tử.
Đột ngột, màn hình cảnh báo vang lên một tiếng "bíp" chói tai. Một quân cờ trên bản đồ – gã trùm an ninh mạng của Beacon – bắt đầu có dấu hiệu nghi ngờ. Gã đã lần theo dấu vết của một địa chỉ IP ảo và đang cố gắng thâm nhập vào tường lửa của tòa tháp Vương Miện.
“Hắn ta khá đấy,” Thiên nói, không một chút lo lắng. “Nhưng hắn quên mất rằng, trong thế giới của tôi, sự tò mò là án tử.”
Thay vì chặn cuộc tấn công, Thiên mở rộng cửa. Anh để gã trùm an ninh mạng thâm nhập vào một "mê cung dữ liệu". Ở đó, gã không tìm thấy thông tin về Thiên, mà lại tìm thấy những bằng chứng giả về việc chính sếp của gã đang nhận hối lộ từ một băng đảng đối địch.
Thiên mỉm cười: “Trong một bàn cờ, đôi khi bạn phải hy sinh một vài quân tốt để chiếu tướng. Tôi sẽ để gã này tự tiêu diệt đồng minh của mình bằng thông tin tôi cung cấp.”
Chưa đầy một giờ sau, gã trùm an ninh mạng đã hoàn toàn bị cuốn vào cuộc chiến nội bộ do Thiên dựng lên. Mối đe dọa bị dập tắt mà Thiên không cần tốn một giọt mồ hôi.
A Thành nhìn Thiên, người thanh niên vừa bước sang tuổi hai mươi lăm nhưng đã sở hữu trí tuệ của một đại kiện tướng già dặn. “Ngài Lâm Tôn vừa gọi điện. Ông ta rất hài lòng với số lợi nhuận tăng vọt đêm nay. Ông ta muốn gặp ngài để bàn về việc thành lập một tập đoàn chính thức.”
Thiên đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi phẳng phiu. “Lâm Tôn vẫn nghĩ ông ta là người chơi cờ, còn tôi là quân Xe mạnh nhất của ông ta. Hãy để ông ta hưởng thụ sự ảo tưởng đó thêm một thời gian nữa. Thành, hãy chuẩn bị xe. Đã đến lúc quân cờ mang tên ‘Thái Tử’ chính thức bước ra khỏi bóng tối.”
Khi bước ra ngoài ban công, Thiên nhìn xuống thành phố Beacon đang chìm trong màn sương mù mờ ảo. Phía dưới kia, hàng triệu con người vẫn đang sống, làm việc và yêu đương, hoàn toàn không hay biết rằng mỗi bước đi của họ, mỗi quyết định của họ đều có thể đã được tính toán trong một thuật toán nào đó của anh.
Bàn cờ ảo của Thiên đã bao phủ lấy toàn bộ Vinh Quang. Những quân cờ đã vào vị trí. Bình minh đang ló dạng, báo hiệu sự kết thúc của một đêm thao túng và sự bắt đầu của một đế chế mới – nơi mà sự thật và giả dối chỉ cách nhau một dòng lệnh.
“Cuộc chơi thực sự giờ mới bắt đầu,” Thiên thì thầm, hơi thở biến thành một làn khói trắng trong cái lạnh của sương sớm.