Sau khi đã hoàn tất nghệ thuật "nhuộm trắng" dòng tiền ở chương trước, Hàn Thiên hiểu rằng sự giàu có về tài chính chỉ là điều kiện cần. Để vương quốc của mình thực sự bất khả xâm phạm, anh phải bước vào cái lõi cứng nhất của quyền lực: Một tổ chức kín được gọi là "Hội Đồng Bóng Đêm". Đây là nơi tập hợp những bộ óc đang điều khiển vận mệnh của toàn vùng Vinh Quang từ sau bức màn nhung.
Bữa tiệc tối nay không được tổ chức tại các khách sạn năm sao hay dinh thự hào nhoáng. Nó diễn ra tại một tu viện cổ nằm sâu trong sương mù của hẻm núi phía Bắc, một nơi không hề có trên bản đồ hành chính. Đây là nơi những kẻ nắm giữ ngân hàng, tư pháp và quân đội của Vinh Quang tụ họp để chia chác quyền lực.
“Thành, hãy kiểm tra lại hệ thống gây nhiễu và bộ lọc tín hiệu,” Thiên nói khi chiếc limousine đen bọc thép lướt đi trong bóng tối đặc quánh. “Trong bữa tiệc này, súng đạn của cậu không có tác dụng đâu. Thứ duy nhất bảo vệ được chúng ta là những bí mật mà họ sợ bị phanh phui nhất.”
A Thành siết chặt vô lăng, mắt không rời gương chiếu hậu. “Ngài chắc chắn muốn tham gia sao? Đây là hang cọp. Lâm Tôn cũng sẽ có mặt ở đó với tư cách thành viên kỳ cựu.”
“Cọp chỉ đáng sợ khi nó còn nanh vuốt. Tối nay, tôi sẽ cho họ thấy nanh vuốt của họ đã thuộc về tôi từ lâu rồi,” Thiên chỉnh lại chiếc mặt nạ bạc cầm tay – quy định bắt buộc để đảm bảo tính ẩn danh của các thành viên Hội Đồng.
Khi bước vào đại sảnh của tu viện, không khí khác hẳn với sự ồn ào của những buổi tiệc doanh nhân. Không có âm nhạc, chỉ có tiếng nến cháy lách tách và mùi trầm hương nồng đậm đến mức ngột ngạt. Những nhân vật quyền lực nhất đều đeo mặt nạ, lặng lẽ ngồi quanh một chiếc bàn tròn bằng đá đen khổng lồ. Họ không gọi tên nhau bằng tên thật, họ gọi nhau bằng những danh xưng như "Vị thẩm phán", "Kẻ giữ kho", hay "Số 7". Họ là những "bóng ma" đúng nghĩa – những kẻ chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng nhưng lại nắm giữ vận mệnh của hàng triệu người.
Lâm Tôn – lúc này đeo mặt nạ hình đầu chim ưng – tiến lại gần Thiên. Giọng lão khàn đặc, đầy vẻ đe dọa: “Mày đã đi quá xa rồi, Thiên. Đáng lẽ mày chỉ nên là một gã thợ may tiền cho chúng tao trong bóng tối, chứ không phải kẻ đòi ngồi chung bàn tiệc danh giá này.”
“Ngài Lâm, thời đại của những gã thợ may đã hết rồi,” Thiên mỉm cười sau lớp mặt nạ bạc lạnh lẽo, phong thái ung dung của anh làm át đi sự căng thẳng trong sảnh. “Tối nay, tôi đến đây không phải để xin một chỗ ngồi. Tôi đến để định nghĩa lại chiếc bàn này.”
Thiên bước ra giữa sảnh, thu hút mọi ánh nhìn của những bóng ma quyền lực qua những khe hở của mặt nạ. Anh không dùng diễn văn hào nhoáng. Anh yêu cầu A Thành bật một thiết bị phát sóng đặc biệt, phát ra một luồng ánh sáng laser chiếu thẳng lên những bức tường đá cổ kính.
Ngay lập tức, những hình ảnh và con số bắt đầu hiện lên. Đó không phải là báo cáo tài chính của Tập đoàn Vương Tử. Đó là hình ảnh về những tài khoản ẩn danh, những hồ sơ đen và những bằng chứng về các vụ thanh trừng nội bộ của chính những kẻ đang ngồi ở đây. Một sự im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ tu viện. Những bóng ma bỗng chốc nhận ra: Họ không còn là kẻ săn mồi. Họ đang bị săn bởi một thuật toán mang tên Thái Tử.
“Các vị thân mến,” Thiên nói, giọng anh vang lên đầy quyền uy, vang vọng giữa các cột đá cao vút. “Bữa tiệc này không phải để chúng ta làm quen. Tôi đến đây để thông báo một sự thật: Toàn bộ hệ thống bảo mật mà các vị hằng tin tưởng đã được tích hợp vào mạng lưới của Vương Tử. Kể từ giây phút này, bí mật của các vị là tài sản của tôi. Sự an toàn của các vị là nhiệm vụ của tôi. Và lòng trung thành của các vị… là cái giá để các vị tiếp tục được làm những bóng ma quyền lực.”
Một gã mặc áo choàng đen, tự xưng là "Thanh tra", đứng dậy đập bàn giận dữ: “Mày dám tống tiền toàn bộ Hội Đồng sao? Mày có biết mình đang đối đầu với ai không?”
“Tôi không tống tiền,” Thiên lạnh lùng đáp, đôi mắt anh sắc lẹm qua lớp mặt nạ bạc. “Tôi đang nâng cấp các vị. Thay vì lo sợ lẫn nhau hay lo sợ luật pháp, giờ đây các vị chỉ cần sợ một người duy nhất là tôi. Đổi lại, tôi sẽ cho các vị thấy một thế giới mà những đồng tiền ‘trắng’ tôi vừa tạo ra sẽ giúp các vị hưởng thụ sự giàu sang mà không bao giờ phải ngoái đầu nhìn lại.”
Đêm đó, giữa những bức tường đá lạnh lẽo của tu viện cổ, một cuộc đảo chính không tiếng súng đã diễn ra một cách êm thấm nhưng tàn khốc. Những bóng ma quyền lực, sau khi chứng kiến sức mạnh kiểm soát thông tin tuyệt đối của Thiên, đã phải cúi đầu. Họ nhận ra rằng trong thời đại số hóa này, kẻ nắm giữ dòng lệnh chính là kẻ nắm giữ sinh mệnh.
Lâm Tôn đứng lặng người trong góc tối của sảnh tiệc. Lão hiểu rằng mình đã chính thức bị gạt ra khỏi cuộc chơi. Đứa trẻ mà lão mang về từ boong tàu vượt biên năm nào giờ đã trở thành chủ nhân của chính những kẻ mà lão hằng sùng bái. Sự cay đắng hiện rõ trong từng hơi thở của lão già.
Khi Thiên bước ra khỏi tu viện, sương mù đã tan bớt, để lộ ánh trăng khuyết sắc lẹm như một lưỡi dao treo lơ lửng trên đỉnh núi. Anh tháo chiếc mặt nạ bạc, hơi thở phả vào không gian lạnh giá tạo thành những làn khói trắng. Gương mặt anh lúc này không còn một chút cảm xúc nào, chỉ có sự cô độc đến tận cùng của một kẻ vừa đứng trên đỉnh cao nhất.
“Thành, hãy chuẩn bị cho bước tiếp theo,” Thiên nói, nhìn về phía những ánh đèn mờ ảo của thành phố Beacon từ xa. “Hội Đồng đã nằm trong lòng bàn tay chúng ta. Nhưng để thực sự vận hành được họ mà không bị phản phệ, tôi cần phải xóa bỏ hoàn toàn dấu vết cuối cùng về quá khứ của mình. Một kẻ không có quá khứ mới có thể làm chủ tương lai của kẻ khác.”
Bữa tiệc của những bóng ma quyền lực kết thúc trong sự im lặng đáng sợ. Trật tự cũ của Vinh Quang đã sụp đổ, nhường chỗ cho một trật tự mới mang tên Thái Tử. Những kẻ ra về đêm đó đều hiểu rằng, từ nay họ chỉ là những bóng ma phục vụ cho một vị thần mới – một vị thần không có linh hồn, chỉ có những thuật toán và sự tàn nhẫn đỉnh cao.
Hàn Thiên ngồi vào xe, khép mắt lại. Anh biết rằng sự chiến thắng tối nay chỉ là khởi đầu của một cuộc chơi lớn hơn. Anh không chỉ muốn sở hữu những bóng ma, anh muốn sở hữu cả lịch sử của chúng.