Ánh bình minh sau đêm tiệc tại tu viện không mang lại cảm giác ấm áp. Nó chỉ làm lộ rõ những vết rạn nứt trên những bức tường đá cổ kính và vẻ mệt mỏi hằn lên gương mặt của những kẻ vừa bán linh hồn cho quỷ dữ. Hàn Thiên trở về Pháo đài thép khi sương mù vẫn còn bám chặt lấy những tán cây của Rừng Đen. Anh không đi ngủ. Việc đầu tiên anh làm là bước vào "Phòng Lưu Trữ Số" – nơi chứa đựng những ổ cứng lưu giữ mọi mảnh ghép về cuộc đời anh trước khi đến với Beacon.
“Thành, cậu có biết thứ gì nặng nhất trên thế giới này không?” Thiên hỏi, những ngón tay anh lướt nhẹ trên lớp vỏ kim loại lạnh lẽo của hệ thống máy chủ.
A Thành, người vừa hoàn thành việc quét dọn các dấu vết của cuộc đảo chính đêm qua, đứng im lìm như một pho tượng. “Là vàng? Hay là tội lỗi, thưa ngài?”
“Là kỷ niệm,” Thiên đáp, giọng anh trống rỗng đến lạ kỳ. “Kỷ niệm là thứ xiềng xích duy nhất có thể kéo một vị thần xuống vũng bùn của sự yếu đuối. Một kẻ muốn thống trị tương lai của hàng triệu người thì không được phép để quá khứ làm lung lay bàn tay cầm lái.”
Trong suốt mười bốn chương vừa qua, Hàn Thiên đã xây dựng một đế chế dựa trên sự lừa dối, nhưng sâu thẳm trong anh vẫn còn một cái tên, một quê hương, và hình ảnh về một căn nhà cũ nát bên bờ biển. Đó là "gót chân Achilles" của anh. Nếu Lâm Tôn hay bất kỳ kẻ nào trong Hội Đồng Bóng Đêm tìm ra được gốc gác thật sự của anh, họ sẽ tìm thấy điểm yếu để tấn công.
Chiến dịch "Xóa dấu vết" chính thức bắt đầu.
Hàn Thiên ngồi xuống bàn điều khiển trung tâm. Anh kích hoạt một thuật toán xóa sổ cấp độ hạt nhân trên không gian mạng. Mục tiêu không phải là một ngân hàng hay một đối thủ cạnh tranh, mà là chính cái tên "Hàn Thiên" trong mọi hệ thống dữ liệu tồn tại trên thế gian này.
Từng dòng lệnh chạy qua màn hình như những lưỡi dao sắc lẹm, cắt đứt từng sợi dây liên kết. Hồ sơ khai sinh tại một ngôi làng ven biển xa xôi? Xóa. Học bạ của thiên tài toán học từng bị đuổi học? Xóa. Hình ảnh con tàu vượt biên định mệnh đêm đó? Xóa. Thậm chí, những giao dịch chuyển tiền ít ỏi mà anh từng bí mật gửi về để tu sửa mộ phần cha mẹ cũng bị anh lạnh lùng thu hồi và xóa sạch dấu vết người gửi.
“Từ giây phút này, Hàn Thiên của quá khứ đã chết,” Thiên lẩm bẩm, đôi mắt anh phản chiếu ánh sáng xanh lè của những dòng code đang bị tiêu hủy. “Kẻ đang đứng đây chỉ là ‘Thái Tử’ – một thực thể của thuật toán và quyền lực.”
Nhưng xóa bỏ dữ liệu số là chưa đủ. Thiên hiểu rằng ký ức còn tồn tại trong đầu những kẻ còn sống. Anh lật lại danh sách những người từng biết anh trước khi anh có chiếc mặt nạ quý ông này. Lão Lục – gã môi giới trên tàu vượt biên. Lão A – gã sửa máy tính ở Chợ Xám. Và vài kẻ thuộc hạ cũ của Lâm Tôn.
“Thành, hãy thực hiện kịch bản ‘Cánh chim di cư’,” Thiên ra lệnh, giọng anh không hề run rẩy. “Tôi muốn những kẻ đó được chuyển đến các pháo đài mới ở vùng biên giới phía Tây. Họ sẽ có cuộc sống đầy đủ, nhưng họ sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời của Vinh Quang nữa. Và hãy đảm bảo rằng họ hiểu: nếu một từ về quá khứ của tôi lọt ra ngoài, cả dòng họ của họ sẽ biến mất cùng ký ức đó.”
Sự tàn nhẫn của Thiên đã đạt đến một cảnh giới mới: Anh không giết người để diệt khẩu, anh giam lỏng họ trong sự giàu sang để mua đứt sự im lặng vĩnh viễn. Anh biến những nhân chứng của đời mình thành những bóng ma sống, sống trong những lồng vàng mà anh thiết lập.
Đến giữa trưa, một báo cáo hiện lên: Mọi kết quả tìm kiếm về cái tên Hàn Thiên trên toàn cầu hiện chỉ trả về một kết quả duy nhất – Một tỉ phú trẻ tuổi, nhà từ thiện vĩ đại, người đứng đầu Tập đoàn Vương Tử với một bản lý lịch hoàn hảo nhưng trống rỗng về thời thiếu niên. Cha mẹ anh được ngụy tạo là những nhà đầu tư ẩn danh đã qua đời trong một vụ tai nạn máy bay giả tưởng. Quê hương của anh là một thành phố không có thật trên một hòn đảo xa xôi.
Thiên đã tự tạo ra một cuộc đời mới cho mình. Một cuộc đời không có nỗi đau, không có sự nghèo hèn, và quan trọng nhất, không có lòng trắc ẩn.
Lâm Tôn bước vào phòng, nhìn thấy Thiên đang ngồi giữa những đống tro tàn của dữ liệu. Lão già cười nhạt, sự cay đắng trong đêm qua vẫn còn đó. “Mày nghĩ xóa sạch hồ sơ là có thể xóa sạch bản chất sao, Thiên? Máu của kẻ nghèo hèn vẫn chảy trong người mày, dù mày có khoác lên mình bộ vest đắt tiền đến thế nào đi nữa.”
Thiên quay lại, ánh mắt anh lạnh lẽo đến mức Lâm Tôn phải lùi lại một bước. “Ngài Lâm, ngài nhầm rồi. Máu không định nghĩa con người. Chỉ có những gì chúng ta để lại trong não bộ kẻ khác mới định nghĩa chúng ta. Trong mắt thế giới, tôi là Thái Tử. Trong mắt Hội Đồng, tôi là chủ nhân. Còn trong mắt ngài… ngài nên bắt đầu học cách quên đi cái tên cũ của tôi, nếu ngài còn muốn giữ lại chút danh dự cuối cùng của một bóng ma.”
Lần đầu tiên, Lâm Tôn cảm thấy thực sự sợ hãi. Lão nhận ra gã thanh niên này đã thực sự cắt đứt nhân tính. Một kẻ không có quá khứ là một kẻ không có nỗi sợ, vì họ không còn gì để mất và cũng không có gì để quay đầu nhìn lại.
Thiên đứng dậy, bước ra ban công của Pháo đài thép. Anh nhìn về phía Rừng Đen đang xào xạc trong gió. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh, một sự cô độc tuyệt đối. Không còn cha mẹ để báo hiếu, không còn quê hương để nhớ về, không còn một người bạn nào biết anh là ai trước khi anh có quyền lực. Anh chỉ còn lại đế chế này, và những dòng lệnh lạnh lẽo.
“Ta là ai?” Thiên tự hỏi mình trước gương.
Hình ảnh phản chiếu trong gương là một người đàn ông hoàn hảo, lịch lãm, quyền uy. Đó là Thái Tử. Hàn Thiên của boong tàu vượt biên năm nào đã tan biến vào hư không.
Thiên cầm tấm ảnh duy nhất của gia đình mình – thứ mà anh đã bí mật giữ lại đến tận giây phút này – và ném nó vào lò sưởi. Ngọn lửa xanh bùng lên, thiêu rụi những gương mặt cuối cùng còn mang chút hơi ấm tình thân. Thiên quay lưng đi, không một lần ngoái lại.
Từ nay, Vinh Quang chỉ biết đến một Thái Tử bất bại. Một kẻ không có quá khứ, đứng trên đỉnh cao của sự dối trá và quyền lực, sẵn sàng cho những bước đi tàn khốc hơn để thống trị tương lai. Anh đã trở thành một cỗ máy hoàn hảo, một bóng ma thực sự giữa ban ngày.
“Thành, kịch bản xóa dấu vết đã hoàn tất,” Thiên nói vào thiết bị liên lạc khi bước ra khỏi phòng. “Giờ hãy chuẩn bị cho Chương 16. Chúng ta sẽ xây dựng một biểu tượng mới cho Vinh Quang. Một đền đài của tội lỗi nhưng mang tiếng chuông của sự thánh thiện.”