Cái lạnh đầu mùa len lỏi qua ô cửa kính xưởng gỗ, mang theo mùi ẩm của đất và lá rụng. Thiên Ân, trong chiếc áo sơ mi màu chàm sẫm, đang miệt mài với chiếc kệ sách cũ kỹ của Gia Huy. Anh vốn là một kiến trúc sư kiêm thợ thủ công mỹ nghệ, những món đồ cổ của Gia Huy, người bạn thân nhất, luôn được anh chăm sóc tỉ mỉ.
Hôm nay là thứ bảy. Gia Huy lại đi vắng. Một chuyến công tác dài ngày ở miền Trung để săn lùng những món đồ gốm sứ quý hiếm.
Thiên Ân gác lại chiếc bào gỗ, duỗi thẳng tấm lưng mỏi. Anh biết rõ lý do Gia Huy muốn sửa chiếc kệ này gấp rút. Nó nằm ngay phòng khách, nơi Thanh Mai thường ngồi đọc sách và nhâm nhi cà phê. Có lẽ Gia Huy muốn bù đắp cho cô, bằng cách này hay cách khác, vì những ngày dài vắng nhà.
Anh đưa mắt nhìn ra cửa sổ phòng khách, nơi ánh nắng chiều vàng vọt hắt vào. Và rồi, anh thấy cô.
Thanh Mai đang ngồi ở ghế sofa, chiếc áo len mỏng màu kem ôm lấy bờ vai gầy, mái tóc dài buông xõa. Trước mặt cô là một cuốn sách đóng bìa da cũ kỹ và một cốc cà phê đã cạn gần nửa. Cô không đọc. Cô chỉ đơn giản là ngồi yên lặng, nhìn chăm chú vào một điểm vô định trên sàn nhà.
Thiên Ân cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt. Vẻ đẹp của cô luôn mang một nỗi buồn tĩnh lặng, một điều gì đó mong manh mà người ta muốn chạm vào để bảo vệ. Anh đã thầm yêu vẻ mong manh này từ rất lâu, từ trước cả khi Gia Huy ngỏ lời cầu hôn cô.
Anh lùi lại một bước, tránh xa khung cửa sổ, sợ rằng chỉ cần một ánh mắt giao nhau, bí mật chôn giấu trong lồng ngực sẽ đổ vỡ.
"Thiên Ân, anh xong chưa?"
Giọng nói của Thanh Mai nhẹ như gió thoảng, làm anh giật mình. Anh quay lại, thấy cô đang đứng ở ngưỡng cửa phòng làm việc, trên tay là chiếc cốc sứ trắng.
"À, gần xong rồi Mai. Chỉ cần đánh bóng lại chút nữa thôi." Anh cố giữ giọng bình thản, nhưng tai anh nóng ran. "Sao em không nghỉ ngơi đi?"
Thanh Mai tiến vào, cô đi rất khẽ. Mùi hương nước hoa nhàn nhạt, hòa lẫn với mùi cà phê và mùi đàn hương đặc trưng của cô, khiến không gian nhỏ hẹp này trở nên ngột ngạt.
"Anh làm việc liên tục. Em pha cho anh một cốc nhé. Gia Huy nói anh nghiện cà phê, nhưng không bao giờ tự pha cho mình." Cô mỉm cười, nụ cười đẹp và buồn như cánh hoa phai màu.
Thiên Ân nhìn cốc cà phê nóng hổi cô đặt xuống bàn, ngay bên cạnh tay anh. Cử chỉ quá đỗi tự nhiên, quá đỗi thân mật. Nó khiến anh cảm thấy mình không phải là người bạn của chồng cô, mà là... người đàn ông của riêng cô.
"Cảm ơn em." Anh cúi đầu thật thấp, tránh ánh mắt cô. Anh sợ cô đọc được sự thèm muốn và sự day dứt trong đôi mắt mình.
Thanh Mai không rời đi ngay. Cô đứng đó, nhìn những vết gỗ còn dang dở trên mặt bàn.
"Thiên Ân này," cô khẽ gọi. "Anh và Gia Huy là bạn thân nhất của nhau. Anh có thấy... em thay đổi nhiều không?"
Câu hỏi bất ngờ, thẳng thắn như một nhát dao.
Anh ngước lên, bắt gặp ánh mắt tìm kiếm sự giải thoát của cô. Đó là khoảnh khắc cô dỡ bỏ mọi phòng vệ. Cà phê nóng hổi bỗng lạnh buốt trong tay anh.
"Anh..." Thiên Ân thấy cổ họng khô khốc. Anh biết cô không hỏi về vẻ bề ngoài. Cô đang hỏi về sự cô đơn đã đè nặng lên cô sau cuộc hôn nhân này.
"Em vẫn là Thanh Mai. Chỉ là..." Anh dừng lại, từ ngữ khó khăn hơn cả việc mài giũa một thanh gỗ quý. "...Chỉ là em có vẻ trầm tĩnh hơn."
Thanh Mai thở dài, một hơi thở nhẹ nhưng nặng trĩu. "Gia Huy thì luôn thấy em hoàn hảo, không có gì phải lo lắng. Anh ấy tin tưởng em tuyệt đối, như tin tưởng anh vậy."
Câu nói đó, tin tưởng em tuyệt đối, như tin tưởng anh vậy, như một nhát roi quất vào lương tâm Thiên Ân. Anh là ranh giới cấm kỵ mà Gia Huy không bao giờ ngờ tới.
Anh vươn tay, vô thức muốn chạm vào vai cô để an ủi, nhưng rồi kịp thời dừng lại, nắm chặt thành một nắm đấm trên mặt gỗ. Sự cám dỗ nảy sinh trong không gian yên tĩnh này bỗng chốc trở nên trần trụi và nguy hiểm.
"Anh nghĩ Gia Huy yêu em, Mai à. Chỉ là... công việc của cậu ấy quá bận rộn." Anh nói, biết rõ mình đang nói dối, đang đóng tròn vai trò người bạn trung thành.
Thanh Mai lắc đầu, đôi mắt buồn xa xăm. Cô không nói gì nữa, chỉ mỉm cười gượng gạo và bước ra khỏi phòng.
Thiên Ân nhìn theo bóng lưng cô. Chiếc áo len mỏng khiến bờ vai cô trông càng nhỏ bé và dễ bị tổn thương. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương cà phê và mùi đàn hương cô để lại.
Anh biết, anh phải hoàn thành chiếc kệ này thật nhanh và rời đi. Ở lại đây thêm một phút, anh sẽ không còn là bạn thân của Gia Huy nữa, mà sẽ là kẻ cướp đang rình rập vợ của bạn mình.