MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầm Thương Vợ BạnChương 2

Thầm Thương Vợ Bạn

Chương 2

1,107 từ · ~6 phút đọc

Ánh chiều tàn dần trôi qua cửa sổ, để lại căn phòng làm việc chìm trong bóng tối xám nhạt. Thiên Ân đứng nhìn chiếc kệ sách đã hoàn thiện, cảm giác nặng nề không hề giảm bớt.

Anh không về ngay. Anh biết Gia Huy sẽ không về cho đến cuối tuần sau, và Thanh Mai đang ở một mình trong căn nhà rộng lớn này. Anh tự nhủ, anh phải kiểm tra khóa cửa, kiểm tra điện nước, đúng như lời dặn của người bạn thân.

Anh bước ra phòng khách. Thanh Mai đã dọn dẹp cốc cà phê, căn phòng trở nên trống trải và lạnh lẽo. Cô đang ở trên lầu, tiếng đàn piano nhè nhẹ vọng xuống, một bản nhạc cổ điển nhưng đầy khắc khoải, như tiếng lòng của cô đang được giải thoát qua những phím đàn.

Thiên Ân đi quanh phòng, kiểm tra từng ổ cắm, từng chốt cửa sổ. Mọi hành động đều là trách nhiệm của một người bạn được tin tưởng tuyệt đối, nhưng trong tâm trí anh, nó mang một ý nghĩa khác: bảo vệ – không chỉ căn nhà, mà còn là người phụ nữ đang sống trong đó. Bảo vệ cô khỏi sự cô đơn, khỏi sự trống rỗng mà Gia Huy đã vô tình tạo ra.

Anh dừng lại trước bàn làm việc của Gia Huy. Trên đó có một phong thư dán kín, đề tên Thiên Ân.

Anh mở ra. Bên trong là một tấm thẻ ATM và một tờ giấy ghi vài dòng chữ xiêu vẹo:

“Ân, tao biết mày luôn bận rộn. Nhưng làm ơn, đừng để Mai phải tự làm gì cả. Thẻ này, mày giúp tao mua vài món đồ cô ấy thích, đặt hoa, hay bất cứ thứ gì khiến cô ấy vui. Mày cứ chi đi, coi như là tao nhờ mày làm hộ tao phần việc của một người chồng. Cảm ơn mày, bạn thân. Mày là người duy nhất tao tin tưởng giao phó.”

Thiên Ân gập tờ giấy lại, nắm chặt tấm thẻ lạnh ngắt. Sự tin tưởng của Gia Huy bỗng trở thành gánh nặng, một lời nguyền cấm kỵ đè lên vai anh. Gia Huy đã trao cho anh một phần quyền hạn của người chồng, trao cho anh quyền chăm sóc Thanh Mai, và vô tình, trao cho anh cơ hội để vượt qua lằn ranh.

Anh tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại.

Mày là người duy nhất tao tin tưởng.

Anh nhớ đến ánh mắt cô đơn của Thanh Mai buổi chiều nay. Anh nghĩ đến những món đồ cô thích, những quán cà phê cô hay đến, những bản nhạc cô thường nghe – những điều mà Gia Huy, trong sự bận rộn của mình, có lẽ đã lãng quên.

Anh có thể dùng tấm thẻ này để mua những thứ Thanh Mai thích, làm cô vui. Nhưng anh biết, điều cô cần không phải là vật chất, mà là sự hiện diện và sự thấu hiểu của một người đàn ông.

Và người đó, không may, lại là anh.

Tiếng đàn piano trên lầu chợt dừng lại. Mọi thứ trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít ngoài cửa.

Anh nghe thấy tiếng bước chân Thanh Mai đi xuống cầu thang.

"Anh vẫn chưa về sao, Thiên Ân?" Thanh Mai đứng ở cầu thang, ánh sáng từ ngọn đèn chùm mờ ảo hắt lên khuôn mặt cô.

"Anh... Anh đang kiểm tra lại hệ thống báo cháy. Gia Huy cẩn thận lắm," anh giải thích, giọng hơi khàn.

Cô chậm rãi bước xuống, tiến về phía lò sưởi. Chiếc áo len mỏng giờ đây trông càng cô đơn hơn.

"Em cảm thấy lạnh. Dù đã là cuối mùa, nhưng đêm xuống vẫn lạnh." Thanh Mai nói, hai tay ôm lấy vai mình.

Thiên Ân nhìn thấy cử chỉ đó, một bản năng mạnh mẽ trỗi dậy. Anh muốn đi tới, ôm lấy cô, truyền hơi ấm của mình cho cô. Nhưng anh đứng im, kìm nén mọi xung động.

"Để anh... bật lò sưởi lên. Gia Huy dặn anh phải giữ ấm căn nhà." Anh nói, mỗi từ đều là một sự đấu tranh.

Khi anh cúi xuống bật công tắc, Thanh Mai lại tiến đến gần hơn, có lẽ vì tò mò hoặc muốn tìm kiếm chút hơi ấm. Cô đứng ngay phía sau anh, gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của cô trên gáy.

"Thiên Ân," cô thì thầm, giọng nói gần như tan chảy vào không khí. "Em cảm ơn anh. Anh luôn ở đây khi em cần."

Anh đứng thẳng dậy, quay người lại quá nhanh. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vỏn vẹn một gang tay. Sự gần gũi đột ngột này khiến anh choáng váng. Đôi mắt anh chạm vào đôi mắt cô, trong đó không còn là nỗi buồn tĩnh lặng, mà là một sự khao khát vô danh đang trỗi dậy.

Tim anh đập mạnh, dồn dập, như muốn xé toạc lồng ngực. Anh ngửi thấy rõ ràng mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên mái tóc cô. Lằn ranh cấm kỵ đang rung chuyển dữ dội.

"Mai, anh..."

Anh không biết mình định nói gì. Một lời thú tội? Hay một lời từ chối?

Thanh Mai không chờ đợi câu trả lời. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cổ áo anh, chỉnh lại cái ve áo bị xộc xệch. Một hành động vô cùng tự nhiên, nhưng mang theo sức mạnh hủy diệt đối với sự kiểm soát của Thiên Ân.

Đó chỉ là một cử chỉ vô tình. Chỉ là một cử chỉ chăm sóc của vợ một người bạn. Anh tự trấn an mình.

Nhưng da thịt anh, trái tim anh, không thể nghe theo lý trí. Anh cảm thấy như ngọn lửa vừa được bật lên từ lò sưởi đã lan vào tận huyết quản mình.

"Em xin lỗi," Thanh Mai khẽ rụt tay lại, có lẽ nhận ra sự căng thẳng trong không khí. "Em làm anh giật mình sao?"

Thiên Ân lùi lại một bước, sự day dứt hiện rõ trên gương mặt. "Không, không có gì. Anh... Anh phải đi đây, Mai. Anh có việc cần làm. Em ngủ ngon."

Anh quay lưng đi thật nhanh, như chạy trốn khỏi một ngọn lửa. Anh cần phải ra khỏi căn nhà này, trước khi anh biến sự tin tưởng của Gia Huy thành sự phản bội không thể cứu vãn.

Anh lao ra ngoài, chiếc chìa khóa nhà của bạn vẫn nặng trịch trong túi, cùng với tấm thẻ ATM, thứ đã trao cho anh một quyền hạn cấm kỵ: quyền được chăm sóc cô ấy thay cho chồng cô.