MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầm Thương Vợ BạnChương 3

Thầm Thương Vợ Bạn

Chương 3

1,127 từ · ~6 phút đọc

Thiên Ân lái xe chậm rãi qua những con phố tĩnh mịch của khu ngoại ô, nhưng đầu óc anh không thể yên tĩnh. Anh đỗ xe dưới một gốc cây cổ thụ cách xưởng làm việc không xa, cố gắng sắp xếp lại những hỗn loạn vừa xảy ra.

Anh bật nhạc, nhưng tiếng đàn piano buồn bã của Thanh Mai vẫn văng vẳng bên tai, cùng với cảm giác ấm áp, mềm mại của ngón tay cô chạm vào cổ áo anh. Nó không phải là một cái chạm gợi dục, nhưng lại mang một sức nặng thân mật khủng khiếp.

Sự tin tưởng của Gia Huy đang hủy hoại tao. Anh tự nhủ.

Anh bước vào xưởng. Mùi gỗ thông, dầu bóng và sơn dầu quen thuộc lập tức xoa dịu thần kinh anh. Anh cố gắng lao vào công việc, mài dũa một bức tượng gỗ dở dang, nhưng không thể tập trung.

Anh nhớ đến chiếc kệ sách của Gia Huy. Anh đã hoàn thành nó, nhưng hình như còn thiếu một thứ gì đó.

Thiên Ân lục lọi trong hộp dụng cụ của mình. Lúc nãy anh đã để quên một chiếc khăn lau cũ ở nhà Gia Huy, ngay trên bàn làm việc, nơi anh đặt cốc cà phê. Anh thoáng thấy nó khi rời đi, nhưng vội vàng đến mức không kịp quay lại lấy.

Anh quay lại nhà Gia Huy.

Lần này, anh không cần phải bấm chuông. Anh có chìa khóa. Anh mở cửa một cách lặng lẽ.

Căn nhà chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn ngủ vàng nhạt ở hành lang trên lầu. Tiếng đàn piano đã tắt. Cô ấy đã ngủ rồi.

Thiên Ân cảm thấy mình như một tên trộm. Một tên trộm đánh cắp sự yên bình và sự trung thành. Anh rón rén bước vào phòng làm việc, cố gắng tìm kiếm chiếc khăn lau.

Chiếc khăn không ở trên bàn. Anh đưa mắt nhìn quanh.

Và rồi, anh thấy nó. Không phải chiếc khăn lau, mà là một chiếc áo khoác dệt kim màu be nhạt, vắt hờ trên ghế sofa trong phòng khách. Có lẽ Thanh Mai đã cởi ra khi pha cà phê cho anh.

Anh bước đến, khẽ chạm vào chất liệu mềm mại của nó. Áo khoác vẫn còn hơi ấm, và quan trọng hơn, nó thấm đẫm mùi hương của cô. Mùi đàn hương tinh tế, ấm áp, xen lẫn chút hương hoa nhài nhẹ nhàng.

Thiên Ân không kháng cự được. Anh nhắm mắt lại, đưa chiếc áo khoác lên mũi, hít một hơi thật sâu.

Hương thơm này không chỉ là mùi nước hoa. Nó là mùi của Thanh Mai, mùi của người phụ nữ mà anh khao khát đến điên cuồng. Giây phút đó, anh quên mất ranh giới, quên mất Gia Huy, quên mất tất cả sự cấm kỵ. Anh chỉ là một người đàn ông say đắm, ôm lấy chiếc áo của người mình yêu.

Anh đứng lặng một lúc lâu, để cho cảm xúc tội lỗi và khát khao chiếm hữu này bao trùm.

Bỗng nhiên, một âm thanh nhỏ làm anh giật mình. Tiếng ho nhẹ từ tầng trên.

Thiên Ân lập tức tỉnh táo. Anh buông chiếc áo khoác ra, tim đập thình thịch. Cô ấy đã tỉnh giấc.

Anh vội vàng rời khỏi ghế sofa. Trong lúc hoảng loạn, anh vô tình làm đổ một chiếc lọ nhỏ đựng bút trên bàn. Loảng xoảng. Dù anh đã cố gắng chụp lấy, vài chiếc bút vẫn lăn lông lốc trên sàn gỗ.

"Ai đó?" Giọng Thanh Mai yếu ớt, lẫn vào sự sợ hãi. Cô đã nghe thấy tiếng động.

Thiên Ân đông cứng tại chỗ. Anh không thể trả lời. Nếu cô biết là anh, cô sẽ nghĩ gì? Một người bạn thân của chồng, nửa đêm lẻn vào nhà cô, chạm vào đồ của cô...

Anh quyết định không trả lời. Anh nhanh chóng lùi về phía cửa chính, cúi người nhặt những chiếc bút, hành động như một kẻ trộm thực sự.

"Làm ơn, đừng sợ. Tôi là..." Thanh Mai ngừng lại, có lẽ cô đã thấy bóng dáng anh. "Thiên Ân?"

Thiên Ân đứng thẳng dậy. Anh biết mình không thể trốn thoát.

"Xin lỗi Mai. Anh... anh quay lại tìm chiếc khăn lau tay để quên lúc chiều." Anh cố gắng tìm một lý do hợp lý nhất.

Thanh Mai bật công tắc đèn phòng khách. Ánh sáng vàng dịu dàng lan tỏa. Cô đang đứng ở đầu cầu thang, trên người là chiếc áo choàng ngủ lụa màu xám bạc, mái tóc rối bời, khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối và hoang mang.

Chiếc áo choàng mỏng manh ấy, cùng với sự lúng túng của anh, tạo nên một cảm giác thân mật vượt quá giới hạn của đêm khuya.

"Khăn lau?" Cô lặp lại, giọng vẫn còn chút run rẩy.

"Ừ. Anh phải quay lại lấy. Anh xin lỗi vì đã làm em sợ." Anh đặt những chiếc bút về chỗ cũ.

Thanh Mai từ từ bước xuống một bậc thang. Cô nhìn anh chằm chằm. Ánh mắt cô vừa có sự nghi ngờ, vừa có sự tò mò mãnh liệt.

"Khăn lau... hay chiếc áo khoác của em?" Thanh Mai hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng thở dài, nhưng lại sắc bén đến rợn người.

Thiên Ân quay đầu nhìn lại chiếc áo khoác dệt kim vẫn còn nằm trên ghế sofa, nơi anh vừa đặt nó xuống. Tim anh ngừng đập. Cô đã thấy hành động của anh?

"Anh... anh không hiểu em đang nói gì." Anh chối, một lời nói dối vụng về.

Thanh Mai không nói thêm. Cô chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào anh. Giữa hai người, sự căng thẳng và nguy hiểm của một bí mật bị phơi bày đang lan tỏa.

"Em xin lỗi. Có lẽ em bị căng thẳng quá thôi. Anh về cẩn thận nhé." Cô quay lưng đi lên lầu, không yêu cầu giải thích thêm.

Nhưng Thiên Ân biết, lời nói dối của anh đã thất bại. Cô không chỉ nghi ngờ sự có mặt của anh, mà còn nghi ngờ cả ý định thực sự của anh.

Anh bước nhanh ra khỏi nhà, cánh cửa đóng lại sau lưng.

Đêm nay, anh không chỉ vượt qua lằn ranh của sự trung thành, mà còn chạm vào sự thật trần trụi của Thanh Mai: cô ấy cũng cô đơn và nhạy cảm đến mức có thể nhận ra sự khác biệt giữa ánh mắt của một người bạn và ánh mắt của một kẻ yêu thầm đang cố gắng giấu diếm.

Chiếc khăn lau vẫn chưa được tìm thấy, nhưng Thiên Ân đã mang đi một thứ khác: mùi hương đàn hương ám ảnh, cùng với sự day dứt không thể xóa nhòa của một kẻ đã chạm vào tình cấm kỵ giữa đêm khuya.