MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầm Thương Vợ BạnChương 4

Thầm Thương Vợ Bạn

Chương 4

1,405 từ · ~8 phút đọc

Sáng thứ Hai, xưởng gỗ của Thiên Ân vắng lặng hơn thường lệ. Anh đã thức trắng đêm. Mùi đàn hương vẫn vương vấn đâu đó, bám vào ký ức khiến anh không thể thanh thản.

Sự kiện đêm qua đã để lại một vết nứt sâu. Thiên Ân biết, Thanh Mai đã nhìn thấu, hoặc ít nhất là cảm nhận được điều gì đó bất thường từ anh. Anh cần phải tạo ra một khoảng cách, phải trở lại vai trò người bạn vô hại để xoa dịu sự nghi ngờ của cô và cả lương tâm mình.

Đúng lúc anh đang cố gắng tập trung vào bản vẽ thiết kế mới, điện thoại reo lên. Là Gia Huy.

"Ê, thằng bạn!" Giọng Gia Huy hào sảng, vang vọng qua điện thoại, đầy vẻ hồ hởi của một người đang làm ăn thuận lợi. "Tao xong việc sớm hơn dự định rồi. Tối mai tao bay về Sài Gòn."

Thiên Ân cảm thấy một cú sốc chạy dọc sống lưng. "Sớm thế à? Mày không định ở lại thăm dò thị trường thêm sao?"

"Thị trường gì nữa, nhớ vợ quá rồi! Mày biết mà, xa vợ là khổ nhất. À, mà mày đã làm theo dặn dò của tao chưa đấy? Mua cho Mai cái váy hay chiếc vòng nào chưa? Tao gửi tiền cho mày rồi đấy."

Giọng Gia Huy vô tư lự, hoàn toàn không hề nghi ngờ gì. Anh ta đã tin tưởng Thiên Ân đến mức giao phó cả việc chăm sóc, thậm chí là tặng quà cho vợ mình. Sự vô tư ấy, trong mắt Thiên Ân lúc này, lại trở thành một sự vô tình đáng sợ.

"À, tao... tao chưa kịp mua. Tối qua tao bận quá. Để tao mua gấp hôm nay rồi gửi đến nhà mày," Thiên Ân nói dối, cảm thấy thật tồi tệ.

"Thôi, đừng gửi. Mày mang đến đây. Tối nay mày với Mai ăn tối cùng nhau đi. Coi như mày giúp tao làm lành với cô ấy. Tao dặn rồi, đừng để cô ấy cô đơn. Mày là chỗ dựa tốt nhất của Mai khi tao vắng nhà mà."

Lời nói của Gia Huy như một lưỡi dao. Chỗ dựa tốt nhất. Một sự sắp đặt trớ trêu của số phận.

"Gia Huy, tao nghĩ..."

"Nghĩ gì nữa! Cứ thế nhé! Tối nay mày gọi cho Mai, bảo là tao nhờ mày đưa cô ấy đi ăn. Tiền nong mày cứ dùng thẻ tao gửi. Thôi, tao phải bay đây. Tạm biệt!"

Gia Huy cúp máy, không để Thiên Ân có cơ hội từ chối.

Thiên Ân nhìn chằm chằm vào điện thoại. Anh bị đẩy vào một tình huống không thể từ chối. Anh phải hẹn hò với vợ của bạn mình, dưới danh nghĩa người chồng ủy quyền.

Nếu không đi, Thanh Mai sẽ nghĩ tao đang cố tình né tránh cô ấy vì sự cố đêm qua. Nếu đi, mọi thứ sẽ vượt quá tầm kiểm soát.

Cuối cùng, anh vẫn quyết định đi. Anh cần phải đối diện với Thanh Mai một lần cuối trước khi Gia Huy về, để thiết lập lại ranh giới.

Buổi chiều, anh đến một cửa hàng trang sức nhỏ, chọn một chiếc vòng cổ bằng bạc với mặt dây chuyền hình chiếc lá. Chiếc vòng đơn giản, tinh tế, đúng như phong cách của Thanh Mai. Anh dùng thẻ của Gia Huy để thanh toán. Cảm giác anh đang mua chuộc Thanh Mai, hoặc tệ hơn, đang mua chuộc lương tâm của mình.

Anh gọi điện cho Thanh Mai.

"Mai, Gia Huy nhờ anh đưa em đi ăn tối. Cậu ấy nói muốn bù đắp cho em."

Giọng Thanh Mai ở đầu dây bên kia có vẻ ngạc nhiên, nhưng không từ chối. "Được. Cảm ơn anh, Thiên Ân. Em sẽ chờ."

Tám giờ tối, Thiên Ân lái xe đến đón cô. Thanh Mai bước ra, cô mặc một chiếc váy len mỏng màu xám, trang điểm nhẹ nhàng. Cô không còn vẻ mặt cô đơn của hôm trước, nhưng sự trầm tĩnh cảnh giác vẫn hiện hữu.

Họ chọn một nhà hàng Ý yên tĩnh, cách xa khu vực quen thuộc. Bàn ăn được sắp xếp cho hai người, dưới ánh nến lãng mạn. Một không gian hoàn toàn không phù hợp với tình huống của họ.

Suốt bữa ăn, họ nói chuyện về công việc, về Gia Huy, về những dự định tương lai. Mọi thứ đều an toàn và hời hợt. Nhưng sự căng thẳng giữa hai người vẫn cứ âm ỉ, như ngọn lửa bị đè nén dưới đống củi khô.

"Gia Huy rất yêu em," Thiên Ân nói, cố gắng thuyết phục chính mình hơn là cô.

Thanh Mai khuấy nhẹ cốc trà. "Em biết. Anh ấy yêu em theo cách của anh ấy. Yêu công việc hơn, yêu sự bận rộn hơn. Nhưng anh ấy tin tưởng cả em và anh."

Cô nhấn mạnh từ "tin tưởng" một cách cố ý.

Thiên Ân cảm thấy bị chất vấn. "Anh không hiểu ý em."

Thanh Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt cô lần này sắc bén và thẳng thắn hơn bao giờ hết, không còn vẻ mong manh hôm trước.

"Anh có để quên chiếc khăn lau tay nào đêm qua không, Thiên Ân?"

Câu hỏi trực diện, không vòng vo, khiến Thiên Ân nghẹt thở. Anh biết, cô muốn anh đối diện với sự thật.

Anh đặt chiếc hộp đựng vòng cổ lên bàn, đẩy về phía cô. "Gia Huy nhờ anh mua cho em. Cậu ấy muốn anh đưa tận tay em."

Thanh Mai nhìn chiếc hộp, rồi nhìn thẳng vào anh. Cô không mở hộp.

"Anh đang né tránh em," cô nói, giọng điệu không hề giận dữ, chỉ có sự mệt mỏi và thấu suốt. "Anh biết rõ đêm qua anh quay lại không phải vì chiếc khăn. Anh biết rõ anh đang giấu diếm điều gì. Và em biết, bởi vì em đã ở trong bóng tối đó quá lâu rồi."

Cô không cần phải nói rõ. Sự cô đơn của cô, tình yêu cấm kỵ của anh, sự vô tình của Gia Huy—tất cả đã hòa quyện vào nhau, tạo thành một mối quan hệ cấm kỵ không tên.

Thiên Ân không thể phủ nhận thêm. Anh cảm thấy như mình bị lột trần.

"Anh xin lỗi," anh thì thầm, giọng anh nghẹn lại vì sự day dứt và thành thật. "Anh chỉ muốn... anh chỉ muốn thấy em vui vẻ, Mai."

Thanh Mai mỉm cười cay đắng. Cô mở chiếc hộp. Chiếc vòng cổ bằng bạc lấp lánh dưới ánh nến.

"Chiếc vòng đẹp lắm. Nhưng em sợ, Thiên Ân. Em sợ anh và em đang đi vào một lằn ranh mà không ai có thể quay đầu lại được. Anh là bạn thân của Gia Huy, anh là người giữ nhà cho anh ấy."

Lời cô nói như một lời cảnh báo, nhưng trong đôi mắt cô, Thiên Ân lại thấy một tia dao động nguy hiểm. Cô đang đẩy anh ra, nhưng đồng thời, cô cũng đang thử thách anh.

"Anh sẽ không bao giờ làm điều gì tổn hại đến Gia Huy," Thiên Ân đáp, nhưng lời hứa đó nghe thật yếu ớt, ngay cả với chính anh.

Kết thúc bữa tối, Thiên Ân đưa Thanh Mai về. Anh đỗ xe trước cổng, không dám bước ra.

Thanh Mai quay sang nhìn anh. Cô nắm chặt chiếc hộp đựng vòng cổ trên tay.

"Anh về đi. Ngày mai Gia Huy sẽ về."

"Ừ. Mai... ngủ ngon."

Khi cô chuẩn bị mở cửa, Thiên Ân không thể kìm lòng được. Anh vươn tay, chạm nhẹ vào tay cô. Một cái chạm rất nhanh, nhưng đủ để truyền đi tất cả sự giằng xé, khao khát bị cấm đoán và tội lỗi của anh.

Thanh Mai giật mình, rụt tay lại. Cô nhìn anh lần cuối, đôi mắt long lanh trong bóng tối, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dao động nội tâm mãnh liệt.

Cô bước ra khỏi xe. Thiên Ân nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi cánh cửa nhà đóng lại.

Anh đã dùng thẻ của Gia Huy để mua quà cho vợ Gia Huy. Anh đã dùng thời gian của Gia Huy để ở bên vợ Gia Huy. Và anh đã chạm vào cô ấy.

Ngày mai, Gia Huy sẽ trở về, và mọi thứ sẽ lại bình thường. Nhưng trong căn nhà đó, một bí mật cấm kỵ đã được gieo mầm, và nó đang lớn lên từng ngày, chờ đợi cơ hội để bùng nổ.