Sáng hôm sau, Thiên Ân quyết định tự giam mình trong xưởng. Anh cố gắng cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, đặc biệt là căn nhà của Gia Huy. Sự thật là, anh sợ phải đối diện với Thanh Mai sau buổi tối qua, nơi ranh giới đã bị xâm phạm công khai bằng một cái chạm tay và những lời thú nhận nửa vời.
Anh bận rộn với công việc, cố gắng dùng mùi gỗ và tiếng máy móc để át đi tiếng lòng. Đúng lúc anh đang say sưa mài dũa, tiếng chuông điện thoại vang lên, là số máy bàn nhà Gia Huy.
Thiên Ân lưỡng lự. Chắc chắn là Thanh Mai. Anh không muốn nói chuyện. Nhưng nếu không nghe, cô sẽ nghĩ anh đang cố ý né tránh vì tội lỗi. Anh hít một hơi sâu và nhấc máy.
"Alo... Mai à?"
"Không phải em." Giọng nói bên kia đầu dây là của Gia Huy, vẫn hăm hở và đầy năng lượng. "Mày dậy rồi à? Sao không bắt máy di động của tao?"
"À, tao đang ở xưởng, để chế độ im lặng. Mày về rồi à?" Thiên Ân hỏi, cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng đầy cảnh giác.
"Về rồi! Tao vừa về đến nhà lúc sáng sớm. Mai đâu rồi?"
"À... Mai đang ở đây này." Giọng Gia Huy vang lên đầy hạnh phúc, như thể vừa ôm được cả thế giới trong tay. "Tao gọi chỉ để cảm ơn mày thôi, bạn thân. Mày làm tốt lắm! Mai vui vẻ hẳn. Cô ấy đeo chiếc vòng mày tặng suốt đấy."
Thiên Ân cứng đờ người. Thanh Mai đã đeo chiếc vòng cổ bạc anh mua bằng thẻ của Gia Huy. Điều đó khiến anh cảm thấy nhức nhối một cách kỳ lạ. Cô đeo nó vì trân trọng tấm lòng của anh (người mua), hay vì nó là món quà (danh nghĩa) của Gia Huy?
"Tao mừng là cô ấy thích," Thiên Ân đáp khô khan.
"Tất nhiên là thích rồi! Mày có mắt nhìn mà. Tối nay mày qua nhà ăn cơm nhé. Tao sẽ đãi mày một bữa thật thịnh soạn, cảm ơn mày đã chăm sóc bà xã tao những ngày tao vắng nhà."
Gia Huy nhấn mạnh từ bà xã, và lời mời đó như một mệnh lệnh trung thành không thể từ chối.
"Thôi, không cần đâu Huy. Tao có việc rồi..."
"Này, mày giận dỗi cái gì? Mày là người bạn duy nhất của tao đấy. Tao sẽ không tha cho mày đâu. Tám giờ tối nay, không có lý do thoái thác!" Gia Huy cười lớn, rồi cúp máy.
Thiên Ân đặt điện thoại xuống, cảm thấy mình bị mắc kẹt. Anh buộc phải đến, buộc phải ngồi vào bàn ăn, buộc phải chứng kiến cảnh người bạn thân sở hữu người phụ nữ anh yêu một cách hợp pháp.
Tám giờ tối.
Khi Thiên Ân bước vào, căn nhà đã rực rỡ ánh đèn và tiếng cười. Gia Huy đang pha trò, Thanh Mai cười dịu dàng. Cảnh tượng hạnh phúc giả tạo này khiến lòng Thiên Ân se lại.
"Thiên Ân, mày đến rồi! Ngồi xuống! Uống ly này đã!" Gia Huy nhiệt tình rót rượu mời anh.
Thanh Mai đang dọn thức ăn. Cô mặc chiếc váy hoa nhạt, và đúng như lời Gia Huy nói, chiếc vòng cổ bạc lấp lánh trên xương quai xanh tinh tế của cô. Khi cô quay lưng lại, Thiên Ân bắt gặp ánh mắt cô. Một cái nhìn thoáng qua, nhưng nó chứa đựng sự đồng lõa bí mật và lúng túng tội lỗi của buổi tối hôm trước.
Suốt bữa ăn, Gia Huy thao thao bất tuyệt về chuyến đi, về những món đồ cổ quý hiếm anh ta săn được. Anh ta hào hứng, nhưng lại hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Thanh Mai. Anh ta nói về tài sản, về giá trị, nhưng không hề hỏi thăm một câu nào về cảm xúc của vợ mình.
Thanh Mai chỉ ngồi im lặng, thỉnh thoảng mỉm cười, ánh mắt vô hồn. Cô ấy như một bản nhạc thiếu nốt trầm, đẹp đẽ nhưng thiếu đi sự mãnh liệt, thiếu đi sự kết nối.
"Thấy chưa, Thiên Ân," Gia Huy khoác vai vợ mình một cách sở hữu. "Nhờ mày mà Mai vui vẻ hẳn. Đúng là chỉ có mày mới hiểu Mai cần gì. Tao đúng là có mắt nhìn người mà."
Thanh Mai khẽ rụt người lại trước cái chạm mạnh bạo của Gia Huy, nhưng Gia Huy không hề nhận ra.
Thiên Ân cảm thấy một cơn phẫn nộ âm ỉ. Anh muốn hét lên rằng, Gia Huy, mày chẳng hiểu gì cả! Mày chỉ thấy sự vui vẻ bề mặt, không thấy nỗi cô đơn bên trong cô ấy!
"Anh Huy nói đúng, Thiên Ân. Cảm ơn anh đã mua chiếc vòng này." Thanh Mai nói, chạm nhẹ vào mặt dây chuyền, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Thiên Ân, như một lời cảm ơn riêng tư mà Gia Huy không thể hiểu.
"Không có gì đâu Mai. Anh... anh chỉ làm theo lời Gia Huy dặn thôi." Thiên Ân cố gắng đẩy mọi công lao về phía người bạn.
"Đúng đấy, Thiên Ân là người tốt, trung thành tuyệt đối! Mày có thấy thằng bạn thân nào của mày chịu chăm sóc vợ mày thế này không?" Gia Huy cười lớn, rót thêm rượu cho Thiên Ân.
Thiên Ân nâng ly rượu. Ly rượu này không phải là lời chúc mừng, mà là sự an ủi tuyệt vọng cho sự bất lực của anh. Anh phải ngồi đây, trong vai trò một người bạn trung thành, và chứng kiến người mình yêu bị người khác sở hữu một cách hời hợt.
Sau bữa tối, Thanh Mai vào bếp dọn dẹp. Gia Huy kéo Thiên Ân ra phòng khách, bắt đầu khoe những món đồ cổ mới. Anh ta say sưa nói về nguồn gốc, về giá trị lịch sử của từng món.
"Nhìn này, mày thấy cái bình sứ này không? Đẹp kinh khủng! Tao đã phải tốn bao nhiêu công sức để có được nó đấy." Gia Huy nâng niu chiếc bình sứ, ánh mắt đầy chiếm hữu.
Thiên Ân nhìn sang cánh cửa bếp. Thanh Mai đang rửa bát, một mình.
Anh nhận ra, Gia Huy đối xử với Thanh Mai cũng như đối xử với những món đồ cổ quý giá này: Sở hữu một cách tự hào, nhưng không hề thấu hiểu hay quan tâm đến những cảm xúc mong manh ẩn sâu bên trong.
Thanh Mai chợt quay đầu lại, cô nhìn thấy Thiên Ân đang nhìn mình. Cô không cười. Ánh mắt cô cầu cứu, như một bản nhạc bị bỏ quên đang tìm kiếm người hòa âm.
Thiên Ân không thể chịu được nữa. Anh biết, nếu còn ở lại, sự phẫn nộ và khao khát sẽ biến anh thành kẻ mất trí.
"Huy, tao xin lỗi. Tao phải về ngay đây. Sáng mai có cuộc họp quan trọng."
"Gấp thế à? Mày ở lại chơi thêm chút đi."
"Không được. Tao phải đi đây. Mai, anh về nhé."
Thiên Ân vội vàng bước ra cửa.
Khi anh vừa quay lưng, anh nghe thấy Gia Huy nói vọng vào bếp: "Mai, em đưa cho Thiên Ân chiếc chìa khóa dự phòng đi. Chiếc mày hay dùng ấy. Để nhỡ có việc gì, Thiên Ân tiện vào nhà giúp đỡ."
Lời đề nghị này như một thử thách cuối cùng mà Gia Huy vô tình ném vào mặt Thiên Ân.
Thanh Mai bước ra, trên tay là chiếc chìa khóa dự phòng. Tay cô khẽ run khi trao nó cho anh.
Thiên Ân nhận lấy chiếc chìa khóa, cảm giác nặng trĩu hơn cả chiếc vòng cổ đêm qua. Chiếc chìa khóa này không chỉ mở cửa căn nhà, mà còn mở ra cánh cửa cấm kỵ giữa họ. Nó là sự cho phép không lời từ Gia Huy, để anh bước vào cuộc đời Thanh Mai một cách riêng tư hơn.
Anh nắm chặt chiếc chìa khóa, lòng dấy lên một khát khao chiếm đoạt đầy tội lỗi. Anh biết, cuộc sống bình thường này đã kết thúc.