MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầm Thương Vợ BạnChương 6

Thầm Thương Vợ Bạn

Chương 6

1,177 từ · ~6 phút đọc

Chiếc chìa khóa dự phòng nằm yên trong ngăn kéo bàn làm việc của Thiên Ân, nhưng mỗi khi anh nhìn vào, nó lại như một khối than hồng. Nó đại diện cho sự cho phép của Gia Huy, một quyền hạn cấm kỵ mà Thiên Ân không bao giờ muốn có: Quyền được tiếp cận Thanh Mai một cách riêng tư, hợp pháp.

Hai ngày trôi qua kể từ bữa tối hôm đó. Gia Huy đã trở lại với guồng quay bận rộn. Anh ta gọi cho Thiên Ân, nhờ anh xem giúp một hợp đồng, bàn bạc về những món đồ cổ mới, nhưng không hề nhắc đến Thanh Mai. Có vẻ Gia Huy đã hoàn toàn yên tâm, giao phó vợ cho người bạn thân nhất của mình.

Thiên Ân cố gắng giữ khoảng cách. Anh từ chối khéo léo mọi lời mời. Anh biết, anh cần phải để chiếc chìa khóa đó yên vị trong ngăn kéo.

Nhưng số phận, hay chính xác hơn là sự cám dỗ, không để anh làm được điều đó.

Buổi chiều, khi Thiên Ân đang ngồi phác thảo một mẫu thiết kế mới, một cơn mưa rào bất chợt ập xuống khu phố. Mưa nặng hạt, xối xả, kèm theo gió mạnh.

Điện thoại Thiên Ân reo lên. Là Thanh Mai.

Anh hít một hơi sâu trước khi nghe máy. "Alo, Mai?"

"Thiên Ân, anh còn ở xưởng không?" Giọng cô có vẻ gấp gáp. "Em xin lỗi vì làm phiền anh, nhưng... hình như em để quên chiếc dù ở xưởng anh buổi chiều hôm trước. Em cần phải đến nhà thờ tập hát ngay bây giờ, mà Gia Huy đi vắng rồi."

Lý do hoàn toàn hợp lý. Buổi chiều hôm trước, khi anh đưa cô về sau bữa tối, cô đã để quên chiếc dù gấp trên xe anh.

"Anh còn ở đây. Em cứ đợi ở nhà đi. Anh sẽ mang dù qua cho em," Thiên Ân đáp.

"Không cần đâu, anh cứ để ở cổng, em sẽ tự chạy ra lấy. Em không muốn làm phiền anh thêm nữa," Thanh Mai nói, giọng cô thoáng có sự e dè.

"Trời đang mưa to lắm, Mai. Em đợi anh vài phút."

Anh cúp máy, cầm theo chiếc dù và chiếc chìa khóa xe. Lần này, anh không còn cảm thấy tội lỗi quá mức. Anh đang làm điều đúng đắn, điều mà một người bạn thân nên làm: giúp đỡ vợ của bạn mình.

Anh lái xe qua những con phố ngập nước. Khi đến nơi, anh thấy Thanh Mai đang đứng dưới hiên nhà, cách cửa cổng một khoảng. Cô đứng đó, áo khoác mỏng, nhìn ra màn mưa trắng xóa. Khuôn mặt cô có vẻ căng thẳng, không phải vì cơn mưa, mà có lẽ vì anh.

Thiên Ân mở cổng bước vào. Dù anh cầm trên tay, nhưng anh lại không cảm thấy muốn mở nó ra. Anh muốn cảm nhận cái lạnh của cơn mưa, để nó làm dịu đi ngọn lửa đang âm ỉ trong lòng.

"Mai, dù của em đây." Anh tiến lại gần, đứng dưới hiên nhà.

Thanh Mai vội vã đưa tay ra đón lấy. Khi hai tay họ chạm nhau, khoảnh khắc bỗng dưng ngừng đọng.

Cảm giác lạnh buốt từ bàn tay cô, đối lập với hơi ấm của anh. Cái chạm vô tình, nhanh như điện xẹt, nhưng đủ để khiến cả hai giật mình lùi lại.

Cái chạm này, khác hoàn toàn với lần chạm tay dưới ánh nến lãng mạn của bữa tối hôm trước. Cái chạm này là sự thật trần trụi của cảm xúc: sự căng thẳng sinh lý và sự giằng xé của hai linh hồn đang bị cấm đoán.

Thiên Ân nhìn cô. Đôi mắt Thanh Mai mở to, ánh mắt cô không hề né tránh, mà ngược lại, cô đang nhìn thẳng vào anh, như đang đọc vị mọi cảm xúc phức tạp đang diễn ra.

"Em... Em cảm ơn anh," Thanh Mai thì thào, giọng cô khẽ run. Cô nắm chặt chiếc dù.

"Không có gì đâu," Thiên Ân đáp, giọng anh trầm hơn bình thường. Anh cảm thấy lồng ngực mình siết lại.

Anh nhận ra, cô không chỉ quên chiếc dù. Cô đang tìm kiếm một lý do để gặp anh, một cái cớ để phá vỡ sự im lặng mà họ đã cố gắng duy trì.

Mùi hương mưa, mùi đất, và mùi đàn hương quen thuộc của cô hòa quyện vào không khí ẩm ướt, tạo nên một không gian mê hoặc và nguy hiểm dưới mái hiên nhỏ bé này.

Thiên Ân không thể rời đi ngay. Anh đứng đó, nhìn những giọt mưa rơi xuống. "Em... em có chuyện gì không ổn sao, Mai?"

Thanh Mai im lặng một lúc. Cô nhìn ra ngoài trời, nơi những giọt mưa đang rửa trôi mọi thứ.

"Gia Huy đã về," cô nói, giọng cô chứa đựng sự mệt mỏi khó tả. "Mọi thứ lại đâu vào đấy. Anh ấy ở nhà, nhưng em vẫn cảm thấy cô đơn. Em thấy mình như... một cái bình đẹp, được đặt ở vị trí đẹp, nhưng hoàn toàn rỗng ruột."

Sự thú nhận này làm Thiên Ân đau nhói. Anh biết, đây là lời kêu cứu chân thật nhất của cô.

"Mai... Em không nên nói những lời này với anh," Thiên Ân cảnh báo, không phải vì anh không muốn nghe, mà vì anh sợ mình sẽ mất kiểm soát. "Anh là bạn thân của Gia Huy."

"Em biết!" Thanh Mai quay lại, đối diện thẳng với anh. Nước mắt cô không rơi, nhưng ánh mắt cô đã ngập nước. "Nhưng anh là người duy nhất chạm vào sự cô đơn đó của em. Anh là người duy nhất nhìn thấy em không phải là một món đồ."

Từ "chạm" đó không chỉ là sự đụng chạm vật lý. Nó là sự chạm vào linh hồn.

Thiên Ân hít một hơi sâu. Lòng trung thành của anh đang bị thử thách đến cùng cực.

"Anh phải đi đây, Mai. Em nên vào nhà đi. Lạnh rồi."

Anh quay lưng, bước nhanh ra khỏi hiên.

Khi anh vừa định bước ra khỏi cổng, anh nghe thấy tiếng Thanh Mai gọi.

"Thiên Ân!"

Anh quay lại. Thanh Mai đang đứng đó, tay vẫn nắm chặt chiếc dù. Cô không nói thêm gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt khao khát giữ lại không lời.

Anh biết, anh không thể cho cô thêm bất cứ điều gì nữa. Anh đã chạm vào tay cô, đã nghe lời thú tội của cô, đã nhận lấy chìa khóa từ Gia Huy. Anh đã vượt qua quá nhiều lằn ranh.

Thiên Ân quay đi, mở cổng, bước thẳng ra ngoài màn mưa. Anh cố tình không mở dù, để những giọt nước lạnh buốt trút xuống đầu, như một cách trừng phạt bản thân và để dập tắt ngọn lửa cấm kỵ vừa bùng lên dưới mái hiên.

Anh chỉ là người giữ nhà, không phải là người đàn ông của cô. Và anh phải cố gắng giữ vững vai trò đó, dù chiếc chìa khóa trong ngăn kéo đang gào thét sự chiếm hữu tuyệt đối.