Thiên Ân trở về xưởng, ướt sũng. Anh cởi chiếc áo sơ mi dính nước, ném nó vào góc. Anh không bật đèn, ngồi xuống chiếc ghế da cũ kỹ, để cơ thể chìm trong bóng tối và sự lạnh lẽo. Anh cần sự lạnh lẽo đó để trấn tĩnh lại tinh thần đang bốc cháy.
Sự kiện dưới hiên nhà vẫn hiển hiện rõ ràng. Cái chạm tay lạnh buốt, ánh mắt chất chứa của Thanh Mai, và lời thú nhận cay đắng của cô: “Anh là người duy nhất chạm vào sự cô đơn đó của em.”
Anh đã thất bại hoàn toàn trong việc giữ khoảng cách. Mỗi lần cố gắng đẩy Thanh Mai ra xa, anh lại vô tình kéo cô lại gần hơn, bằng sự thấu hiểu, bằng sự im lặng, và bằng cả sự trung thực trong mắt anh.
Anh đứng dậy, đi đến ngăn kéo, lấy ra chiếc chìa khóa dự phòng. Anh lật đi lật lại nó trong lòng bàn tay. Chiếc chìa khóa này là sự cho phép của Gia Huy, nhưng nó cũng là lời nguyền đang thử thách lương tâm anh.
Thiên Ân đi đến tủ rượu, rót một ly whisky mạnh. Vị đắng gắt nhanh chóng lan tỏa. Anh không phải là người nghiện rượu, nhưng đêm nay, anh cần nó để xoa dịu đi sự giằng xé nội tâm kinh khủng.
Anh nhớ lại những ký ức cũ. Thanh Mai, cô gái nhỏ hay cười, thường đến chơi nhà Gia Huy cùng với nhóm bạn. Thiên Ân luôn đứng ở một góc, ngắm nhìn cô từ xa. Anh chưa từng có ý định tiếp cận cô công khai, bởi anh luôn thấy mình không xứng, hoặc vì anh quá trầm tính, trái ngược hoàn toàn với sự sôi nổi, quyết liệt của Gia Huy.
Anh nhớ đến đêm Gia Huy tuyên bố sẽ cầu hôn Thanh Mai.
"Ê Thiên Ân, mày thấy Mai thế nào? Tao đã quyết định rồi. Tao sẽ cưới cô ấy. Mày nghĩ sao?"
Anh đã mỉm cười, chúc phúc cho Gia Huy, giấu đi nỗi đau như thể nó không hề tồn tại. Anh đã tự thuyết phục bản thân rằng, chỉ cần cô ấy hạnh phúc, ở bên Gia Huy hay ở bên mình thì cũng như nhau.
Nhưng bây giờ, anh thấy cô không hạnh phúc. Cô cô đơn, rỗng tuếch, như một tác phẩm nghệ thuật bị lãng quên trong bảo tàng. Và anh, kẻ yêu thầm từ lâu, lại là người duy nhất nhìn thấy vết nứt đó.
Thiên Ân rót thêm một ly nữa.
Tao là kẻ sai lầm. Anh nghĩ. Tao đã sai ngay từ đầu khi không nói ra tình cảm của mình. Và tao sai ngay lúc này, khi đang khao khát vợ của bạn thân tao.
Anh nhắm mắt lại. Hình ảnh Thanh Mai trong chiếc áo choàng ngủ lụa đêm hôm trước, hay hình ảnh cô đứng dưới hiên nhà, ánh mắt long lanh trong mưa, cứ liên tục giày vò anh.
Sự khao khát không chỉ là thể xác, mà là sự kết nối tinh thần sâu sắc. Cô nhìn thấy anh, nhìn thấy con người thật của anh, không phải Thiên Ân trầm tính, người bạn tốt của Gia Huy, mà là người đàn ông đang yêu và đang chịu đựng.
Anh rút điện thoại, mở danh bạ. Số của Thanh Mai nằm ngay dưới số của Gia Huy.
Anh muốn nhắn cho cô một tin, chỉ một tin thôi: Anh ổn. Em đừng lo lắng. Hay là: Em không cô đơn.
Nhưng rồi, anh lại đặt điện thoại xuống. Mọi tin nhắn lúc này đều sẽ là lời thú tội. Nó sẽ là bằng chứng không thể chối cãi của sự phản bội.
Anh cầm chiếc chìa khóa lên, đưa nó sát mặt, cảm nhận độ lạnh của kim loại.
Không. Tao sẽ không dùng mày.
Anh quyết định. Chiếc chìa khóa này sẽ là giới hạn cuối cùng của anh. Anh sẽ trả lại nó cho Gia Huy ngay khi có cơ hội. Anh sẽ cắt đứt mọi tiếp xúc không cần thiết với Thanh Mai. Anh sẽ bảo vệ tình bạn của mình, và cả danh dự của Thanh Mai, dù điều đó có khiến anh đau đớn đến mức nào.
Anh uống cạn ly rượu.
Nhưng ngay lúc đó, điện thoại lại rung lên. Một tin nhắn. Không phải của Thanh Mai, mà là của Gia Huy.
"Mai đang tập hát, cô ấy đàn bản piano mới. Nghe buồn quá! Mày có rảnh không? Lát nữa qua đây nghe rồi chỉnh giùm cô ấy vài nốt trầm đi. Chỉ có mày mới hiểu âm nhạc của cô ấy thôi. Nhớ mang theo chiếc dù tao quên trên xe mày hôm trước nhé."
Thiên Ân đọc tin nhắn. Lời nhờ vả vô tư lự, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa hơn: Gia Huy đang tự đẩy Thanh Mai vào vòng tay anh. Anh ta tin tưởng Thiên Ân hiểu Thanh Mai hơn cả bản thân mình.
Anh nhìn chiếc dù ướt sũng nằm ở góc phòng. Anh nhìn chiếc chìa khóa trong tay.
Không. Tao không thể đi. Tao không thể lặp lại sai lầm đêm qua.
Anh thở dài, gửi lại một tin nhắn cho Gia Huy: Tao bận rồi. Bảo Mai tự chỉnh đi. Cô ấy giỏi mà.
Anh tắt chuông điện thoại, quay lại với chai whisky. Anh biết, đêm nay anh sẽ không ngủ được. Anh sẽ phải thao thức, đấu tranh với khát khao cấm kỵ và sự trung thành đã bị rạn nứt.
Anh là kẻ sai lầm, và cái giá phải trả là sự cô đơn vĩnh viễn trong chính tình yêu của mình. Anh chỉ có thể chọn một trong hai thứ: tình bạn hoặc tình yêu. Và đêm nay, anh vẫn chưa đủ dũng khí để chọn.