Mặc dù Thiên Ân đã từ chối lời mời của Gia Huy, nhưng anh vẫn không thể ngừng nghĩ về Thanh Mai. Đặc biệt là về bản nhạc piano buồn bã mà Gia Huy nhắc đến. Anh biết rõ, âm nhạc chính là cách duy nhất Thanh Mai thể hiện sự vỡ vụn bên trong mà không cần nói thành lời.
Sáng hôm sau, Thiên Ân quyết định phải làm một điều gì đó để lấy lại sự kiểm soát và thiết lập lại ranh giới đã bị xóa nhòa.
Anh lái xe đến nhà Gia Huy. Lần này, anh không dùng chìa khóa dự phòng. Anh bấm chuông.
Gia Huy mở cửa, vẫn vẻ mặt hồ hởi quen thuộc. "A! Thằng bạn! Sao mày bảo bận? Mày đến thật à? Tao đang định ra ngoài lấy đồ."
"Tao đến trả lại mày chiếc dù và chiếc chìa khóa dự phòng." Thiên Ân nói thẳng, đặt chiếc dù và chìa khóa vào tay Gia Huy. "Mày về rồi, mày tự chăm sóc Mai đi. Tao có quá nhiều việc ở xưởng."
Gia Huy ngạc nhiên nhìn chiếc chìa khóa. "Gì mà nghiêm trọng thế? Mày giữ lấy đi, để tiện. Mày là bạn thân mà."
"Không cần thiết đâu. Trách nhiệm của mày, mày nên tự làm." Thiên Ân đáp, giọng dứt khoát.
Anh quay sang nhìn Thanh Mai, cô đang đứng ở hành lang. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, mái tóc buông xõa. Cô im lặng, theo dõi cuộc đối thoại giữa hai người đàn ông.
Thiên Ân biết, hành động trả chìa khóa này là một thông điệp ngầm gửi đến Thanh Mai: Anh đang cố gắng rút lui. Anh không muốn phạm sai lầm.
Thanh Mai vẫn không nói gì, nhưng ánh mắt cô đã thay đổi. Nó không còn sự cô đơn mệt mỏi nữa, mà là một sự thăm dò, một sự thất vọng kín đáo, xen lẫn một chút sự thách thức không tên.
"Thôi được rồi, nếu mày đã muốn vậy." Gia Huy nhún vai, cất chiếc chìa khóa và chiếc dù. "Mà này, Mai đang cần người mang giúp một thùng sách cũ đến nhà thờ để quyên góp. Mày giúp tao nốt lần này đi. Sau đó, tao hứa không làm phiền mày nữa."
Thiên Ân nhìn sang Thanh Mai. Cô tránh ánh mắt anh, nhưng tay cô đang siết chặt vào nhau. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng để anh làm một việc tử tế dưới danh nghĩa bạn bè.
"Được. Để tao đưa Mai đi."
Mười phút sau, Thiên Ân và Thanh Mai ở trong xe. Chiếc xe chìm trong sự im lặng nặng nề.
"Anh không cần phải đi đâu, Thiên Ân," Thanh Mai mở lời, giọng cô nghe có vẻ xa cách. "Em có thể tự gọi taxi."
"Không sao. Anh đã hứa với Gia Huy rồi."
"Anh trả chìa khóa rồi, anh không cần phải giữ lời hứa với anh ấy nữa." Cô nói, giọng có chút châm biếm.
Thiên Ân cảm thấy bị khiêu khích. "Anh không muốn mọi chuyện phức tạp hơn, Mai."
"Phức tạp?" Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt cô trần trụi và nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Anh đang sợ hãi điều gì? Sợ hãi sự tin tưởng của Gia Huy, hay sợ hãi chính cảm xúc của mình?"
Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà thờ. Thiên Ân tắt máy. Anh quay sang đối diện với cô.
"Anh sợ cả hai," anh thú nhận, giọng anh trầm và khàn. "Anh sợ phải phản bội người bạn thân nhất của mình. Và anh sợ làm em tổn thương."
Thanh Mai không đáp. Cô mở cửa xe, bước ra, đi về phía cốp xe để lấy thùng sách.
Thiên Ân cũng bước xuống, giúp cô. Thùng sách cũ khá nặng. Khi cả hai cùng cúi xuống nhấc thùng sách, tay họ lại vô tình chạm vào nhau.
Khoảnh khắc đó, điện tích lại lan tỏa. Nó không còn là sự bối rối nữa, mà là một sự chấp nhận ngầm về mối liên hệ không thể phủ nhận giữa họ. Cả hai đều rút tay lại rất nhanh, nhưng cảm giác nóng bỏng vẫn còn lưu lại.
Họ mang sách vào trong nhà thờ.
Khi công việc hoàn tất, họ đứng cạnh nhau dưới mái hiên nhà thờ cổ kính.
"Anh định tránh mặt em bao lâu nữa, Thiên Ân?" Thanh Mai hỏi, nhìn vào khoảng không. "Anh có thể trả lại chìa khóa cho Gia Huy, nhưng anh không thể trả lại những gì đã xảy ra giữa chúng ta."
"Không có gì xảy ra cả, Mai. Đó chỉ là sự cô đơn và sự hiểu lầm." Thiên Ân cố gắng phủ nhận.
Thanh Mai quay đầu, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh. Đó là một ánh mắt không tên, không phải là tình yêu công khai, cũng không phải là sự hờn dỗi, mà là sự thấu hiểu và khát khao chiếm hữu tinh thần.
"Em biết, Thiên Ân," cô nói khẽ, gần như thì thầm. "Ánh mắt anh nhìn em... Nó không phải là ánh mắt của người bạn thân. Nó là ánh mắt của một người đang thầm thương một người phụ nữ bị bỏ quên."
Lời nói đó như một cú đánh mạnh vào bức tường kiềm chế của Thiên Ân. Cô không chỉ đoán, cô đã xác nhận điều đó. Cô đã đặt tên cho cảm xúc cấm kỵ của anh.
Anh không thể nói gì nữa. Anh đứng đó, bị cô nhìn thấu, trần trụi và bất lực.
"Em xin lỗi," Thanh Mai nói, giọng cô dịu lại, nhưng vẫn đầy sự kiên quyết. "Em không cố ý làm anh khó xử. Chỉ là... em không muốn mình phải giả vờ với cả thế giới nữa. Kể cả với anh."
Thanh Mai bước về phía xe.
Thiên Ân nhìn theo cô. Anh biết, dù anh có trả lại chìa khóa, dù anh có cố gắng giữ khoảng cách, thì bí mật giữa họ đã được đặt tên. Và sự thật này, sự thấu hiểu lẫn nhau này, còn nguy hiểm hơn bất kỳ sự đụng chạm thể xác nào.
Anh đã thất bại. Anh không còn là người giữ nhà vô hại nữa. Anh là kẻ thầm thương, và Thanh Mai đã chấp nhận điều đó.