MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThầm Thương Vợ BạnChương 9

Thầm Thương Vợ Bạn

Chương 9

1,009 từ · ~6 phút đọc

Sau buổi sáng ở nhà thờ, mối quan hệ giữa Thiên Ân và Thanh Mai rơi vào một trạng thái căng thẳng mới. Không còn sự giấu giếm, nhưng cũng không có sự công khai. Chỉ còn lại sự thấu hiểu cấm kỵ và sự né tránh có chủ ý.

Thiên Ân thực hiện đúng lời hứa của mình. Anh gần như tuyệt giao với nhà Gia Huy. Anh dành toàn bộ thời gian ở xưởng, vùi đầu vào những bản vẽ kiến trúc phức tạp, cố gắng dùng logic và sự tập trung để đè nén cảm xúc.

Về phần Gia Huy, anh ta cũng không hề nhận ra sự thay đổi. Anh ta coi việc Thiên Ân bận rộn là điều hiển nhiên, thậm chí còn tự hào vì có một người bạn nghiêm túc và trung thành như thế.

Mãi cho đến một tuần sau, thời tiết thay đổi. Đợt lạnh mạnh nhất từ đầu mùa tràn về. Buổi chiều, tuyết bắt đầu rơi lất phất – lớp tuyết đầu tiên của mùa đông.

Gia Huy gọi điện cho Thiên Ân, giọng điệu hối thúc.

"Này Ân, mày phải giúp tao! Tối nay bố mẹ tao tổ chức tiệc Giáng Sinh sớm, nhưng tao phải đi giao hàng gấp cho một khách quan trọng ở tận Vũng Tàu. Mày đi cùng Thanh Mai đến đó đi. Bố mẹ tao sẽ hỏi đấy."

"Mày lại đi à?" Thiên Ân nhíu mày. Sự vô trách nhiệm của Gia Huy khiến anh tức giận. "Mày có thể ở nhà một tối được không?"

"Không được! Quan trọng lắm! Mày giúp tao nốt lần này, coi như là... người đại diện của tao. Mày là người thân thiết nhất với gia đình tao mà. Mày đi cùng Mai, tuyệt đối đừng để cô ấy phải đi một mình trong thời tiết này. Tao tin tưởng mày tuyệt đối!"

Lại là sự tin tưởng chết tiệt đó.

Thiên Ân quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết đã rơi dày hơn. Anh biết, Thanh Mai sẽ không muốn đi một mình. Anh không thể để cô ấy phải đối mặt với gia đình chồng trong tình trạng cô đơn.

"Được rồi. Tối nay, tao sẽ đưa Mai đến."

"Tuyệt vời! Mày đúng là bạn tao!" Gia Huy mừng rỡ, cúp máy ngay lập tức.

Ba mươi phút sau, Thiên Ân đến nhà Gia Huy. Thanh Mai đang đứng bên cửa sổ, nhìn những bông tuyết rơi. Cô mặc một chiếc váy nhung màu xanh đậm, tôn lên làn da trắng. Chiếc vòng cổ bạc Thiên Ân mua vẫn lấp lánh trên cổ cô.

Cô quay lại, nhìn thấy anh. Ánh mắt cô lần này không còn sự thách thức, mà là sự nhẹ nhõm và biết ơn.

"Em biết anh sẽ đến," cô khẽ nói. "Cảm ơn anh, Thiên Ân. Em không muốn phải đối diện với bố mẹ anh ấy một mình."

"Anh chỉ là... làm theo lời Gia Huy dặn." Anh cố gắng giữ khoảng cách bằng lời nói.

"Đừng. Đừng nói dối nữa," Thanh Mai ngắt lời anh. "Anh đã trả lại chìa khóa, nhưng anh vẫn đến. Anh đến vì anh biết em cần anh, không phải vì Gia Huy dặn."

Thiên Ân không đáp. Anh chỉ nhìn cô, và sự im lặng đó là một lời thú nhận không lời.

"Chúng ta đi thôi. Tuyết đang rơi dày hơn."

Họ lên xe. Thiên Ân lái xe chậm rãi qua những con đường lấp lánh ánh đèn Giáng Sinh. Tuyết phủ trắng xóa, tạo nên một không gian lãng mạn đối lập với sự ngột ngạt của mối quan hệ cấm kỵ này.

Trong xe, không khí ấm áp và yên tĩnh.

"Em thích tuyết không?" Thiên Ân hỏi, giọng trầm ấm.

"Thích. Tuyết làm mọi thứ trở nên sạch sẽ và yên bình hơn. Giống như... mọi sai lầm đều bị che phủ tạm thời." Thanh Mai nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lời nói của cô vô tình chạm đến cảm xúc của anh. Sai lầm bị che phủ tạm thời.

Bàn tay Thanh Mai đặt trên đùi, gần hộp số. Thiên Ân vô tình đưa tay lên sang số. Hai bàn tay họ lại chạm nhau. Lần này, không phải là cái chạm bất ngờ, mà là một khoảnh khắc dừng lại cố ý.

Thiên Ân cảm thấy da thịt mình nóng rực. Anh không rút tay lại ngay. Anh cảm nhận sự mềm mại và hơi lạnh từ tay cô. Sự tiếp xúc kín đáo trong không gian riêng tư này mang một ý nghĩa gợi cảm mãnh liệt.

Anh nhìn sang Thanh Mai. Cô cũng nhìn anh. Ánh mắt họ gặp nhau, không nói thành lời. Sự khao khát bị đè nén trong suốt thời gian qua như muốn bùng nổ chỉ qua một cái chạm tay dưới ánh đèn đường mờ ảo.

Giây phút đó, Thiên Ân muốn nắm lấy bàn tay cô, muốn kéo cô vào vòng tay mình, muốn biến sự đại diện của Gia Huy thành sự chiếm hữu của riêng anh.

Nhưng rồi, anh chợt thấy ánh đèn Giáng Sinh rực rỡ từ ngôi nhà phía trước. Họ đã đến nơi.

Thiên Ân rút tay lại thật nhanh, như bị bỏng. Anh đưa xe vào bãi đỗ.

"Chúng ta đến rồi," anh nói, giọng anh gần như là một tiếng thở dài.

Thanh Mai cũng rút tay lại, gương mặt cô hơi đỏ. Cô không nói gì, chỉ mở cửa bước ra.

Khi họ bước xuống xe, những bông tuyết đầu tiên của mùa đông rơi xuống vai họ.

Thiên Ân biết, anh đã thất bại trong việc giữ khoảng cách một lần nữa. Cái chạm tay vừa rồi, dưới lớp tuyết đầu mùa, không phải là một tai nạn. Nó là sự thử thách và cám dỗ mà cả hai đều khao khát.

Anh đứng cạnh Thanh Mai, cùng bước vào ánh đèn ấm áp của bữa tiệc. Anh là người đại diện của Gia Huy, nhưng ánh mắt anh dành cho Thanh Mai lại là sự sở hữu không tên, được bao bọc trong vẻ ngoài của một người bạn.

Mọi thứ đang trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.